Ngày của tùy nghi

Ngày của tùy nghi Một đôi lần từ phía bên kia xa lắc, Thúy hỏi tôi đang làm gì, sẽ làm gì trong ngày nghỉ ở nơi này. Tôi cười. Chỉ là ngày của tùy nghi. Thúy không hài lòng vì câu trả lời có cũng như không, nhưng vẫn cười xòa cho tôi nợ Thúy lần sau. Chọn khoảnh không tĩnh lặng là chấp nhận ở lại sau lưng của chốn xao lao, kéo theo chút thất vọng, chút buồn lòng của những người từng gắn bó một thời. Sáng hôm nay dậy muộn. Tôi nói với chàng em muốn ra nghĩa trang thăm mộ mẹ ba. Em muốn chừng nào thì mình đi? Chừng nào hai đứa ready. Mùi cà phê thơm ngát trong căn bếp, bắt đầu cho ngày mới đang chờ. Tách cà phê của chàng đậm hơn một chút, có cream với mật ong thay cho đường. Lúc đầu tôi không giấu vẽ ‘lạ lùng’, nhưng rồi quen dần không còn bỏ đường như trước mà bỏ chút mật ong. Chị em tôi vốn mê ngọt nên có người trêu là mấy chị em uống ‘chè cà phê’. Bây giờ cả đám hết uống chè cà phê vì sợ bệnh. Ly cà phê thứ ba luôn luôn để nguội, thêm chút cream trở thành ly cà phê sữa...