Posts

Ngài Neten Rinpoche

Image
Tại Ấn Độ có đến 16 bậc giác ngộ và giòng Neten Rinpoche bắt đầu từ ngài Lam Tren Ten, (tiếng Phạn là ChudaPantaka, tiếng Việt là Chu Lợi bàn Đà Dà), là bậc giác ngộ thứ 11. Ngài đã tái sanh nhiều lần ở Ấn Độ và Tây Tạng dưới dạng Bồ Tát Mahasiddha. Sau đó ngài được gọi là Neten Ronpoche Tulku Tenzin Gelek và lãnh chức vụ viện trưởng tu viện Jungpa ở Tây Tạng. Tu viện này được ngài Neten Rinpoche đời thứ nhất xây cất. Ngài Neten Rinpoche hiện thời, ra đời một năm sau khi vị Lạt Ma Neten Rinpoche Ngawang Lobsang Kunga đời thứ 8 viên tịch. Năm 1986, đức Dalai Lama đã tìm ra được Neten Rinpoche, chính thức công nhận ngài là vị Lạt Ma tái sinh đời thứ 9 và giao trọng trách quan trọng của một viện trưởng để tiếp tục bảo tồn tu viện Jungpa. Trước khi được công nhận là vị Lạt Ma đời thứ 9, ngài đã là một học giả nổi tiếng của đại học Phật học Seramey. Sau khi hoàn tất học vị Geshe Lharampa (Tiến sĩ Phật học), Neten Rinpoche tiếp tục nghiên cứu và học thêm Phật pháp tại tu viện Mật tông...

Hoa trái nơi này

Image
Sáng nay, hai chị em tôi nói chuyện qua phone. Đang mùa hè mà em bị cúm hành. Hỏi thăm bệnh dẫu biết rõ chu kỳ của cúm, một khi đã ghé thăm rồi là phải ở lại đủ ngày dù không ai muốn tiếp. Chuyện bệnh của em tạo ảnh hưởng dây chuyền. “Hai đứa giận nhau” rồi chị! Khu vườn nhỏ vừa đủ để hờn anh, giận em năm này qua tháng khác mà kẻ “chủ mưu” là... hoa trái trong vườn. -Em bệnh không thăm vườn hai ngày. Sáng nay ra nhìn mà muốn xĩu luôn! -Sao? Có phải cây mãng cầu dai có hơn 20 trái của em bị nạn? -Nó rụng nhiều, chỉ còn 10 trái đang độ lớn. Nhưng không phải nó làm em mệt! Thì ra em tôi muốn xĩu vì tên “hàng xóm chung giường” bày biện kiểu thiên la địa võng. Học được kinh nghiệm thu gọn lại, thứ nào không cần thì dẹp bớt, cũng là nhìn lại tính tham của mình có ít hay nhiều. Phải hao tốn thời gian, tiền bạc và công sức hơi nhiều em mới ngộ ra. Đứa em than, mới hai ngày vắng mặt mà phe kia thừa thắng xông lên. Chỉ mình em ăn nên mấy thứ rau thơm đã thu gọn lại bấy lâ...

Một ngày với Trang Lê

Image
Thứ Ba, -Chị ơi! Ba má nuôi em vừa tới nhà thăm nên em không xuống Houston. -Không sao! Em vui với gia đình, hẹn dịp khác mình sẽ gặp. Thứ Tư, -Chị ơi, Bây giờ em trên đường xuống Houston. Sẽ gọi cho chị biết chỗ để chị em mình gặp. Nơi Trang ở là thủ phủ của tiểu bang Texas. Austin, thành phố thơ mộng, êm đềm với những dốc đồi. Dường như hơi thiếu vắng những tiệm Việt Nam bán thức ăn ngon. Tuần rồi, khi post lên FB câu hỏi ở Houston nơi nào có thức ăn ngon, Trang Lê nhận không biết bao nhiêu câu trả lời quá đổi nhiệt tình, kể cả lời mời “Bà ngoại xì tin” đi ăn tối, ăn trưa. Tôi có lẽ “chậm tay” hơn anh Hoàng, nên được hẹn gặp Trang ở nhà hàng Tân Tân lúc hơn hai giờ. Tuy chưa gặp bao giờ, vừa bước vào bên trong tôi đã nhận ra em đang ngồi chung với ba mẹ nuôi, con gái nhỏ Pha Lê cùng bạn cháu và hai người đàn ông nữa. Khi Trang giới thiệu, nhìn Khoa, tôi thấy quen quen. Khuôn mặt hiền, cách nói chuyện cũng hiền. Thì ra Khoa là “người tình hụt” của Trang 17 năm v...

Tình Cha

Image
Sau ngày cha mất, lũ con chợt khám phá ra tình mẹ dành cho cha quá đậm. Như cây cổ thụ xum xuê một ngày bật gốc, để lại người nép bóng phận đời chới với. Mẹ từng ngày đưa tay quơ tìm giữa khoảng không còn lại. "Má bầy trẻ" và "ba thằng Đường" là cách xưng hô hằng ngày của hai người mà đàn con mười đứa vẫn   nghe. Có lần giữa bữa ăn, em gái út tinh nghịch hỏi. Hồi mới gặp, ba má gọi nhau bằng gì? Có bao giờ anh em với nhau không? Rồi khi mới cưới, chưa có con để trở thành má bầy trẻ hay ba thằng Đường, thì gọi bằng gì? Anh em tôi bật cười, và câu hỏi vẫn còn là nỗi thắc mắc - ít ra với em tôi. Mẹ tôi giải thích, mà như không giải thích được gì. Chưa cưới về đã bao giờ gặp nhau đâu mà nói chuyện, xưng hô. Bé út la lên. Trời ơi! Không ai bạo gan như Má, dám lấy người chỉ nhìn loáng thoáng đôi lần. Không nói chuyện, không biết người ta ra sao mà gởi phận trao duyên. Mẹ cười, thì phước ai nấy hưởng, vậy thôi. Có gặp, có hiểu, có tìm thì cũng lầm cũng lẫn như ...

Từng ngày qua đi...

Image
  Không biết bao lâu rồi, thú vui ra vườn ngắm nhìn từng chiếc lá, nụ hoa đã bị bỏ quên. Chỗ ngồi trước hiên bên cụm hoa vàng; trên chiếc ghế sau vườn cạnh bụi hoa màu tím và cả chỗ nằm nghe chim hót, ngắm chiều tà không còn nữa. Dường như tất cả bắt đầu thay đổi, từ khi cá chết, dân miền Trung thêm khốn khó, lầm than. Từ khi lo lắng bồn chồn theo những bước chân rầm rập xuống đường. Từ khi nhìn cảnh máu đổ, người đánh đập người tàn bạo hơn bao giờ, chỉ vì c âu hỏi hết sức bình thường: Vì sao cá chế?. Từ khi nghe tin những người con gái Việt Nam ở bên này đã lên đường, trở về đất mẹ mồi đốm lửa cho ánh sáng tự do bùng cháy. Rồi các em mất tích...Nancy Nguyễn bị bắt từ Saigon đã trở về. Còn Mã Tiểu Linh vẫn chưa có tin em. Niềm vui vừa nhen nhúm đã lụi tàn. Hàng vạn bước chân xuống đường ở Saigon, Hà nội, miền trung, có lẽ nào như đứa bé mới tập đi. Loạng choạng ngã xuống rồi không đứng dậy. Chút ánh sáng dân chủ vừa le lói, chợt tắt theo những bàn chân lui v...

Sinh nhật Dì

Image
Hôm nay là ngày sinh nhật lần thứ 81 của dì- người em gái duy nhất của mẹ còn sót lại và là người có khuôn mặt giống mẹ nhiều. Ông bà ngoại có sáu người con, bốn gái hai trai. Nghe mẹ kể bà ngoại là người xinh đẹp, đảm đang, đã tận tụy với nhà chồng cho đến lúc lìa đời. Bà ngoại làm nhiều thứ bánh cho mẹ đem đi bán. Ngoại nhọc nhằn, mẹ cũng nhọc nhằn. Đôi quang gánh trĩu nặng trên vai, mẹ rời nhà khi trời chưa rạng sáng bên nhiều nỗi sợ vây quanh. Người thiếu nữ đẹp mặn mà thuở ấy, sợ bóng tối, sợ ma, sợ cả người khi một mình rão bước trên đường làng lúc trở về, vì có nhiều trai làng đi theo trêu ghẹo, cho dẫu họ không ngần ngại mua hết bánh trong những ngày mẹ bán ế trở về. Khi bán hết hàng, niềm vui của mẹ không bao giờ trọn vẹn, bởi số tiền lời chỉ đủ cho bữa ăn vô cùng đạm bạc. Mẹ lết thết rời phiên chợ làng với những giọt nước mắt nuốt vào trong khi nghĩ đến bà ngoại bệnh quanh năm bởi lao lực, lao tâm, chưa bao giờ được nếm những món ăn đủ đầy dinh dưỡng. Mẹ đi lấy ...

Chiều chiều...

Image
“Chiều chiều ra đứng ngỏ sau  Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều” Trời mưa. Mưa chiều thứ bảy, mưa qua chiều chủ nhật. Giữa những cơn mưa có chút nắng về. Giữa những bụi hoa khoe màu rực rỡ có nhiều cỏ dại. Buồn không muốn làm gì, bởi “ruột đau chín chiều” không phải từ buổi chiều nay. Nó bắt đầu bần thần, lo lắng rồi đau quặn thắt từ lúc nhìn cảnh máu đổ, người đánh đập người ở quê nhà. Khổ nhục, lầm than, bơ vơ và quá nhỏ nhoi. Những người con gái bỏ quên thời thiếu nữ, những người mẹ trẻ bỏ quên nỗi sợ hằng đeo đẵng, dường như có từ lúc chào đời để xuống đường. Chỉ xuống đường đi những bước thảnh thơi, để nói lên nguyện vọng chân thành trước thảm họa dồn con người vào chỗ khốn cùng, sắp sữa không còn đất sống. Họ có tội gì đâu mà đón nhận đòn thù, từ những người đàn ông mang tâm địa của loài ác thú đang say máu, được nuôi sống bằng đồng tiền mồ hôi, nước mắt của dân lành. Không phải một lần góp mặt bị đòn thù tra tấn rồi thôi, họ đã có tên trong danh sách của...

Nhớ Mẹ

Image
Hơn sáu năm kể từ Mẹ mất, nỗi bơ vơ vẫn còn nguyên. Đã sáu lần Mother Day tôi nhận đi làm ngày chủ nhật. Đi để được nhìn, được chia nỗi hạnh phúc của mẹ và con gái. Để thấy hình ảnh những người con trai mặt rạng rỡ niềm vui khi ghé mua tặng Mẹ món quà, để Mẹ được chăm sóc, nâng niu bởi nhiều người với nhiều service khác nhau. Mỗi lần ra vườn sau hái trái, cắt rau tôi nhớ Mẹ tôi hơn bao giờ. Ngày đón Mẹ về nhà, tôi trồng thêm rau và một ít hoa cốt để mẹ vui. Những ngày không nắng nóng nhiều tôi dắt Mẹ ra sân, ngồi trên chiếc ghế đặt dưới tàn cây quýt trong khi tôi tưới cây quanh khu vườn nhỏ. Khi các anh em tới thăm, những đứa cháu hái quýt bóc vỏ ăn tại chỗ. Mẹ vui nhiều khi nhìn đám trẻ hồn nhiên. Bây giờ vườn nhà hoa trái nhiều hơn nhưng Mẹ không còn để cùng ngắm với tôi. Cây ổi Mẹ ương cho tôi từ hột đã chết trong một năm có nhiều ngày lạnh ở đây. Năm nay tôi có cây ổi người bạn từ New Orlean mang tặng mới ra hoa. Nhìn đâu tôi cũng thấy Mẹ tôi. Sau vườn bây giờ có hai ...

Cám ơn Anh

Image
Tháng Tư vừa qua đi, để lại nhiều trăn trở như khi đến. Dấu mốc thời gian thuộc về quá khứ vốn chỉ là con số trên tờ lịch cũ, nếu như nó không để lại hậu quả khôn lường của bức tử, khổ nhục, đọa đày, chia cách đớn đau... đồng hành với nỗi oan khiên của người bị tước đoạt quyền sống, quyền làm người trong một đất nước nhỏ bé, mang tên gọi Việt Nam. Ngày 30 tháng Tư sau 41 năm, anh làm gì? Chị làm gì? Em đã làm gì khi nghĩ đến thảm họa dân mình đang gánh chịu? Từ quê nhà, hàng ngàn người đã đồng loạt xuống đường. Những tấm lòng bao lâu khép cửa vì sợ hãi, vì vị kỷ đã bung ra trước viễn ảnh nước mất, nhà tan vì bạo quyền khanh tay ngồi nhìn hàng vạn người đang lâm vào cảnh khốn cùng. “Rước voi về dầy mã tổ” là những gì mà kẻ thống trị đã và không ngừng tiếp tục làm, mặc cho những lời oán than của dân mình thấu tận trời xanh suốt 41 năm qua.  Dậy mà đi! Phải đợi 41 năm mới nhìn thấy được hình ảnh hào hùng của của tộc Việt Nam. Từ Hà Nội, từ Saigon dân tôi đã đồng loạt xuố...

Đêm Tưởng Niệm

Image
Hai đứa trẻ cùng chào đời ở miền trung. Cách nào đó chúng có mặt trong viện mồ côi ở Hội An rồi trở thành con của hai gia đình, một ở Main một ở N.Carolina khi mới vừa vài tháng tuổi. -Cô ơi! Con mới vừa tìm qua Google bản nhạc Đêm chôn dầu vượt biển để gởi cho Edward. Nó sẽ đàn bài này trong đêm văn nghệ Tưởng niệm 30 tháng Tư ở Main. Hai đứa bé ngày xưa giờ đã tuổi 20. Một đứa nói tiếng Việt rành rẽ bằng giọng bắc, đứa không biết tiếng nào bởi bố mẹ nuôi là người Mỹ.  -Nói cho cô nghe vì sao con chọn Đêm chôn dầu vượt biển?  -Con thích nghe Thanh Tuyền hát bản này. Con hiểu ý nghĩa của nó trong tiếng Việt. Con không ở đó để tập cho nó hát. Edward đàn bài này con nghĩ thích hợp cho đêm Tưởng Niệm Tháng Tư. Nghe con nói mà thương. Hai đứa trẻ như hai trái chuối vỏ vàng, ruột trắng. Cả hai hầu như sống với cộng đồng bản xứ hoàn toàn. Trong tận cùng sâu thẳm bên trong, dòng máu đỏ da vàng luôn trăn trở. Năm ngoái chưa tới mùa hè con đã vội về, để được ...

Còn mãi tháng Tư

Image
    Tháng Tư, mây xám giăng giăng. Trời buồn đất cũng buồn theo. Cơn mưa dài   cho nước dâng cao, tạo thành từng giòng sông chợt đến mang theo hoạn nạn, tai ương quanh thành phố. Mưa dừng, cho lòng đường chìm sâu dưới nước hồi sinh. Nắng nhẹ lên hòa cùng tiếng chim, nghe như rời rã sau mấy ngày mưa gió thật nhiều. Em nằm trên chiếc võng, gần những bụi hoa hồng cạnh hàng rào. Khoảng không gian an lành, lẽ ra là hạnh phúc có sẵn bây giờ. Hạnh phúc có sẵn cho người bằng lòng với những gì mình đang có. Nhưng sao không cảm nhận mình hạnh phúc. Anh trầm tư, em trầm tư ....Hai đứa nhìn cùng chiều mà thành hai hướng. Mỗi người dường như đang bơi trên giòng nước ngược. Giòng nước gập ghềnh từ dạo tháng Tư xưa. Năm anh hai mươi, em chưa tròn mười tám…Chợt nhớ, chưa bao giờ em hỏi, ngày ra đi anh có bỏ lại sau lưng bóng hình ai? Có một điều em biết rõ, anh mang theo quê hương và người mẹ một đời tần tảo vì con- đàn con sớm mất cha. Những tháng năm ở đó, anh chưa t...

Vườn mưa...

Image
Sáng ra vườn cho thêm chút nước vào chậu nhỏ đang ươm đậu bắp rồi mới đi làm. Hôm nay về sớm, mưa như trút nước trên đường về. Đã một lần xe ngập nước trong mưa, nỗi sợ tưởng bay mất nhưng sao còn ám ảnh. Về đến nhà mưa nhẹ hạt hơn. Những thùng quần áo, đồ dùng để trước hiên nhà chờ người của hội Cựu chiến binh tới lấy bắt đầu chớm ướt bên ngoài. Một người bê vào trong nhà, một người viết tờ note dán lên trên cửa, dặn bấm chuông vì đồ charity để bên trong. Mưa thì mưa hai đứa vẫn ra vườn. Hoa ngọc lan rụng lả tả trên mặt cỏ, còn sót trên cành một một đóa nhỏ nhoi. Hương ngọc lan thoang thoảng, ngọt ngào sẽ ở lại quanh căn bếp nhỏ vài ngày sau đó. Cây đu đủ trồng từ năm ngoái, những trái bé tí đã cố bám trên cây đi qua mùa lạnh rồi già chín, rực vàng. Cứ vài ngày hái một trái đem vào. Đu đủ tuy nhỏ nhưng rất ngọt và không có hột. Ai ăn một lần sẽ nhớ hoài.   Cây cà pháo bạn cho năm trước, bắt đầu ra trái lúc chớm xuân. Hôm nay hái được ba trái sắp già. Phải đợi ...