Wednesday, August 30, 2017

Sau cơn mưa

Image may contain: outdoor
Sau cơn mưa trời vẫn còn mưa. Cơn bão còn lưu luyến chưa đi khỏi. Chưa bao giờ thành phố này oằn mình đón nhận thiên tai dài ngày giống lần này.

Đêm qua sau bữa cơm tối thì điện mất. Lần này không buồn gọi công ty điện để hỏi bao giờ thì có lại, bởi hiểu họ đang sửa chửa không ngừng sự hư hại nhiều nơi cùng lúc diễn ra. Những ngọn nến và cây đèn bão. Những giọt mưa tí tách bên ngoài làm nhẹ nỗi lo. Chỉ biết cầu nguyện cho trời đừng mưa lớn, là bình an vẫn còn ở nơi này.

Cô em gái từ Austin lo lắng. Không có điện chị làm sao theo dõi diễn biến xãy ra ở chung quanh để kịp biết mà di tản. Dẫu sao thì vẫn còn có I-phone, và quận hạt không ngừng gởi message cho mình biết tin khẩn mà lo liệu. Hơn hết, còn có anh em bạn bè luôn hỏi thăm nhau để kịp giúp khi cần thiết.
Image may contain: 1 person

Nhà người dì ở vùng đất thấp, nước ngấp nghé lên thềm nhà và điện mất chiều qua. Dì yếu, mong manh lắm nên mấy đứa em quyết định phải rời nhà. Đặt dì lên chiếc cannoe xong mấy đứa đẩy ra khỏi vùng ngập nước. Một người anh của tôi đến đón ở đầu đường. Bây giờ cả nhà dì đang tạm an toàn ở nhà của anh tôi. Không khí gia đình ấm áp, cho người mẹ còn lại của chúng tôi an ổn lúc thiên tai.

Một đêm an lành nữa trôi qua. Mấy đứa em gọi tới nhà ở tạm khi mất điện. Ông làm vườn nghĩ chuyện mua máy phát điện để tạm dùng. Cũng chưa chắc nơi nào còn bán. Tôi chưa kịp vặn bếp gas dự trữ lên để nấu nước pha cà phê, thì điện bật sáng mang niềm vui trở lại
Trên ti vi bây giờ hình ảnh cứu nạn vẫn còn tiếp tục ở nhiều nơi. Những khuôn mặt đại diện của người dân có mặt khắp nơi trong nước ngập và mưa. Đoàn ngừoi thiện nguyện trong thành phố và các nơi xa, không ngừng kéo tới nhập vào đội quân cứu nạn.

Trên fb tôi cũng bắt đầu nhìn thấy, tên bạn bè, thân hữu xa gần, đã và đang đóng góp giúp nạn nhân cơn bão Harvey. Group tin nhắn trong gia đình tức thì thêm những dòng này:

"Các anh chị em, con cháu thương ơi! Gia đình mình đến hôm nay còn may mắn bình an. Xin hãy cùng nhau góp lại giúp nạn nhân cơn bão".

Tôi ấm lòng khi nhận đựoc Reply. Thầm cầu nguyện sẽ có thêm những tấm lòng chia sẻ từ gia đình cho đến mọi nhà.

Thiên đàng không ở nơi xa thẳm trên cao. Thiên đàng ở ngay nơi chốn có tình thương chân thật dành cho nhau mọi lúc. Cho dù ngoài kia mưa vẫn còn rơi...
Image may contain: 2 people, people sitting

quỳnh my

Vẫn chưa qua cơn bão

Image may contain: one or more people, outdoor, nature and water
Nhà có tám anh em ở cùng một nơi bão đi qua. Hai anh và gia đình lớn của ngừoi dì sống cùng nơi ở hướng đông I-10 East. Anh lớn ở không xa bốn đứa em gái trên khu Southwest- Sugar Land. Còn một em trai ở Katy.

Tin bão về, mỗi ngày gia đình gặp nhau ở group bằng tin nhắn, thêm sự tham gia của hai anh chị nữa khác tiểu bang. Rất may cô em út vừa mới qua cuộc giải phẫu và đang thời kỳ tịnh dưỡng. Nghĩ đến chuyện nửa đêm em ngất xĩu, phải gọi cấp cứu trong lúc bão về mà chợt rùng mình. Trong cảnh nước ngập, mưa gió đầy trời như hiện tại, dẫu muốn chăm sóc, các chi em cũng không biết phải làm sao.

Image may contain: tree, plant, outdoor, water and nature
Đã sang ngày bão thứ ba. Nỗi lo mưa gió chưa ngừng làm nước dâng lên, trộn lẫn nỗi mừng vì tất cả ngừoi thân, bạn bè vẫn an lành. Khi mưa lớn kéo dài, nước từ mặt đường mấp mé chạm nơi ngạch cửa. Nỗi lo lớn nhất đi vào giấc ngủ chập chờn, bởi sợ khi tĩnh giấc thấy chung quanh toàn nước. Chỉ còn biết dặn dò nhau cầu nguyện ngày đêm, cho mình và cho tất cả mọi người được an lành.

Giật mình thức giấc khi trời chưa sáng. Tiếng mưa rơi nhẹ nhàng cho cảm giác an lòng. Nước đêm qua đã rút xuống ngoài sân. Các chị em chia nhau nỗi mừng và chờ đợi những cơn mua tiếp nối, mong sao đừng mưa lớn.

Những trung tâm tiếp nhận ngừoi chạy bão mở nhiều thêm. Người tạm trú và người tình nguyện giúp nhiều hơn bao giờ. Trường học đóng cửa trọn tuần chứ không chỉ vài ngày. Con sông Brazos nơi thành phỏ Richmond kế cận, mực nước dâng lên vượt qua kỷ lục cao nhất trong vòng tám trăm năm trở lại đây!

Trời chưa sáng, người bạn Mỹ liên lạc hỏi nơi tạm trú. Có bốn người lớn và hai con chó cũng thật lớn như tôi biết. Thật lòng nghĩ là không mấy tiện, cùng lúc tôi suy nghĩ thật nhiều tìm giải pháp cho mình lẫn cho người. Tôi dọn dẹp sạch sẽ căn phòng trống. Vừa làm vừa nghĩ tới món ăn. Lòng tôi phân vân cũng có nguyên do. Xe của bạn sẽ phải đậu trên driveway ngập nước khi mưa lớn. Chỉ một căn phòng cho cả bốn người, và thức ăn Mỹ thì trong nhà đã hết vì không thường nấu, cũng không mua trữ sẵn vì chợ Mỹ rất gần, tiện lợi khi cần đến...Tôi bắt đầu thông suốt sau ly cà phê buổi sáng. Bảo chàng gọi mời gia đình bạn tới nhà. Họ đi lánh nạn chứ không phải đi chơi. Mình chia sẻ chứ không phải xã giao, đối đãi như bình thường vậy. Không giúp bạn khi cần mình sẽ khổ tâm nhiều. Em sẽ nấu món ăn VN và những gì mình có để chia chung. Hai chú chó mình cũng quen với chúng. Austin cao lớn nhưng hiền lành, thường theo sát bên tôi chờ đợi vuốt ve dù chẳng gặp thường. Chàng của tôi thì khỏi nói rồi, thương chó như thương con và còn nói chắc kiếp trước anh... là chó. Tôi đứng bên chờ kết quả trong lúc chàng gọi cho người bạn. Câu mời của chàng nghe khéo hơn tôi. "Nếu bạn xem nhà của tôi như nhà bạn, thì xin đem cả nhà đến đây ở với chúng tôi, chia những gì tôi có với nhau". Nghe những câu đối đáp bên này, tôi biết người bạn Mỹ đã có nơi ở tạm. Tôi vừa mừng cho bạn an toàn vừa trách mình hơi chậm. Tự dặn mình lần sau sẽ nhớ nằm lòng: " cứu bão như cứu hoả".

Sáng nay vì lo trả lời phone hỏi thăm từ khắp mọi nơi, thêm chuẩn bị đón khách hụt nên vắng mặt, làm bạn phương xa lo lắng, không biết gia đình tôi có được bình an. (Hello Nhat Thuy VI , Andy Le)
Xin cảm ơn tất cả tình thân, sự quan tâm cầu nguyện dẫu chưa bao giờ gặp. Nơi đây là chốn ảo mà tình chân, có phải không những anh em, bạn bè fb của tôi?

Bão chưa qua nhưng lòng rất ấm. Trời còn mưa nên vẫn còn nhiều lời cầu nguyện đêm ngày. Chúc bình an cho tất cả chúng ta.

quỳnh my
Bão Harvey 

Ngày thật dài

Image may contain: cloud, sky, grass, outdoor and nature

 Tiếng mưa đêm không làm cho giấc ngủ thêm ngon những khi nghe tin bão ghé qua thành phố.

Đêm ngủ muộn dõi theo tin tức quanh cơn bão. Giấc ngủ chập chờn theo tiếng gió ngoài hiên cùng ầm thanh ào ạt của mưa rớt trên mái patio ngoài khung cửa. Tôi thức dậy pha cà phê sớm. Chưa tới 5 giờ sáng, vừa đợi cà phê vừa mở ti vi, rôi hai đứa che dù đi ra sân trước, xem mực nước có lên cao giống mọi khi. Mừng khi còn nhìn thấy mặt đường. Không có "dòng sông" chợt đến, chợt đi quanh khu xóm. Bên những đỗ nát, ngập chìm nơi bão rớt, quanh đây vẫn bình yên. Có lẽ nhờ những cơn mưa khi ào ạt, lúc nhẹ nhàng mà điện, nước cũng không bị mất.

Ông làm vườn của tôi có sẵn lò gas, đèn pin cùng nến quanh năm. Bồn tắm chứa đầy nước, phòng hờ cho việc vệ sinh. Những bình nhựa đựng 5 galons nước cũng sẵn sàng trong bếp. Chuẩn bị như nhiều lần có bão về, nhưng chỉ có một hai lần cần đến. Dường như cách nay khoảng tám năm. Đêm nghe tiếng gió hú, rít gào tôi bỗng giật mình. Khung của kính tưởng chừng như sắp vỡ, nhưng không! Chỉ có mưa trút nước trên nền gạch nơi phòng khách. Ngó lên trần, một mảng mái nhà đã không còn. Lúc đó mẹ cũng vừa thức giấc, ngơ ngác hỏi sao có tiếng nước chảy như thác đỗ. Sợ kinh động người mẹ đang bệnh yếu nên tôi mỉm cười như báo tin vui. Nhà mình bị gió thổi tróc nóc một phần. Tha hồ hứng nước mưa mà không lo cúp nước. Giữa cảnh tối mờ qua ánh nến. Tôi mừng khi thấy mẹ bình thản vô cùng, trong khi tôi rất lo âu, thầm khấn nguyện cho nhà đừng sập, cho mưa ngừng mong thoát khỏi hiểm nguy. Bão đến rồi đi sau khi để lại những hoang tàn đỗ nát. Mừng khi mọi người vẫn yên bình. Công ty lợp mái nhà có mặt tức thời. Họ bọc lại thật kỹ mái ngói trong khi chờ bảo hiểm bồi thường nên không lo gì mưa nắng.

Đã nếm mùi của bão, tôi không còn hoang mang sợ hãi giống lần đầu. Riêng cảm giác trống vắng cảm nghe rờn rợn, khi mọi tiếng động chung quanh ngừng đọng làm gợi nhớ lúc cuộc chiến sắp diễn ra trong mùa hè đỏ lửa năm xưa.
Image may contain: cloud, sky, tree, grass, outdoor, nature and water

Trời đã sáng mà mây đen bao phủ nên bóng tối vẫn chưa tan. Hỏi thăm hết ngừoi thân, biết tất cả bình yên. Vào fb thấy ngừoi quen cho tin vẫn an toàn trong cơn bão. Đó chính là hạnh phúc của hôm nay.

Mưa nhẹ hạt, cảnh vật rõ dần trong ánh sáng yếu ớt của ngày, mà tôi biết sẽ dài lắm khi cơn bão vẫn chưa đi khỏi. Ra vườn hỏi thăm cây lá trong mưa, niềm vui còn đó khi lũ con yêu không đứa nào gục ngã. Sau cánh cổng, con đường trải đá nằm yên không thấy bóng ngừơi. Dứơi hồ, mặt nước dâng cao sắp chạm lên bờ cỏ. Đàn cò kiếm ăn mỗi ngày nơi đây không thấy hôm nay. Lũ chim ríu rít tìm mồi cũng vắng bóng trên những hàng dây điện hay nhánh cây quen thuộc.
Nguyện cầu cho tất cả mọi người, cùng những sinh vật nhỏ bé được an lành trong cơn bão này.

quỳnh my
Ngày đầu- Bão Harvey

Friday, August 11, 2017

Mùa hạ qua mau....





Image may contain: plant, flower, outdoor and natureMột hôm vội vã đi làm mang lộn đôi giày với hai chiếc khác nhau. Người anh cùng trường ở trời Tây có nhắc rằng, vì thiếu vắng chánh niệm cho nên như thế. Chợt nhận ra không biết bao lâu rồi tôi đã không còn, một mình ngồi lặng lẽ đi tìm về nguồn cội. Có lẽ từ khi tôi bỏ trường chay, xuống núi theo người giữa chập chùng nhân duyên của cỏi nhân sinh.

Tôi vẫn vui khi mỗi ngày nhìn thấy, thấp thoáng người anh cuộc đời lắm nỗi trầm luân. Cũng may anh giờ đã bình yên, lặng lẽ bơi qua bể khổ dẫu vẫn nặng lòng với muôn vạn sinh linh còn đang thống khổ ở quê hương. Tôi còn thấy người em bạn đạo bên xứ Úc, lên núi, vào rừng ngồi với cỏ cây. Thấy bạn tôi nơi miền biển xanh cát trắng Florida, sống đời bình dị an hòa trong đạo từ bi. Cũng ở đây tôi gặp lại người sư tỷ, một thời lang thang tìm đạo, để rồi có duyên may gặp gỡ những người bạn, người Thầy chỉ lối, dẫn đường. Chị nói với tôi những gì từng học nơi bạn đạo, mãi còn đây chứ không có mất đi. Nó là tấm bản đồ chỉ lối chị đi, vượt qua chướng ngại nhẹ nhàng hơn ngày trước. Như người biết đi xe đạp, có gián đoạn lâu vẫn biết đi. Người biết bơi, dẫu chẳng thực hành thường, khi xuống nước sẽ có lại những gì mình đã biết….

Hai chị em chỉ gặp nhau một lần ở Cali cách nay đã nhiều năm, giờ trở nên gần gủi không vì chị đã dọn về Texas. Gần vì cả hai từng đi chung một đoạn đường trong quá khứ, lẫn đồng hành trong hiện tại này. Làm sao có thể an nhiên thọ hưởng niềm vui, khi vẫn còn biết bao người lây lất, khổ đau nới quê mẹ.

Người bên cạnh và người chị đó, cùng có chung niềm yêu thương hoa lá, cỏ cây. Người làm vườn đâu khác người tu. Chánh niệm luôn có mặt từ bàn tay chăm sóc, từ mắt nhìn quan sát những đổi thay rất nhỏ. Thấy nắng cùng mưa, thấy ánh sáng và bóng tối, đất cùng trời nuôi dưỡng muôn loài. Chúng lớn lên, đơm hoa kết trái, hay còi cọc úa tàn rồi thành rác dùng bón phân cho cây khác xanh tươi. Khi vui tôi biết mình vui. Lúc buồn thì nhận biết nó đến, đi cách ra sao. Những lúc làm vườn hay ngắm nhìn cây trái, thân tâm chỉ là một mà thôi.

Cây hoa phượng mợ cho từ tháng trước, cành lá mảnh mai giờ bén đất thêm cao. Chưa thấy bông hoa phượng nào nở ở Houston. Mợ nói cây phượng ở sân nhà mợ sắp sữa già, không ra hoa nỗi vì ngất ngư, rũ rượi trong từng mùa lạnh. Trồng phượng nơi đây chỉ để ngắm lá, nhớ thương mùa hạ cũ vậy thôi. Lá phượng đẹp, lá cây chùm ngây càng đẹp, khi mình không nhìn nó như rau để nấu canh. Từ chiếc lá thấy lại thời đi học. Một thời ngây ngô ngắt “lá thuộc bài” ép vào trang vỡ để tin là học bài mau thuộc.

Mùa hạ sắp tàn theo những cơn mưa chợt đến vội, đi nhanh để cho nơi này ướt sũng, nơi kia còn khô ráo. Nhớ Sài gòn và từng cơn mưa bất chợt đổ về. Bây giờ nơi đó có còn góc phố nào tĩnh lặng, để dừng chân đứng nép bên hiên ngắm mưa bay? Chợt nhận ra vẫn còn nhớ, còn thương, còn nặng lòng về chốn cũ thật nhiều. Nơi bóng tối vẫn còn đầy trong tiếng oán than dài. Muốn nói với người anh làm sao em qua nỗi bờ kia, bởi vẫn còn lẩn quẩn nơi dòng sông ngầu đục, có hằng triệu sinh linh ai oán, kêu than.

“Mùa hạ qua mau. Đi nữa đi, trên con đường quê hương bùn lầy…” Câu hát ngày xưa nghe từ khi mái tóc còn xanh. Giờ tóc bạc mái đầu, không còn những người lính lội bùn lầy đi trong mùa chinh chiến. Còn chăng, đám trẻ thơ tội tình lội qua suối qua sông, sinh mệnh mong manh như sợi dây đu lơ lửng trên dòng thác lũ. 

quỳnh my

 

Chiều

Image may contain: flower and nature 


Những ngày mưa không cần tưới nước mảnh vườn con, nhưng vẫn ra hỏi thăm cây trái, lá hoa mỗi sớm mai trước lúc ra xe. Hỏi thì hỏi, thăm thì thăm kể luôn bàn tay vạch lá tìm hoa trái. Vậy mà chỉ sau ba ngày, đám khổ hoa chơi trò đi trốn đi tìm, kéo ra trình diện một bầy.

Thường mỗi khi nhìn thấy trái nào nở gai, đầy đặn thì hái. Chiều nay mưa không ghé qua nên hỏi thăm chúng kỹ hơn. Nhờ vậy mới biết nó chẳng "nhỏ con" như chủ nó, mà to lớn như ông làm vườn, nếu như để cho nó trốn lâu hơn. Cả chục trái chui ra trình diện. Có trái chín đỏ rụng rơi trên đám cỏ.

Ở bên này, gặp người dưng mỗi ngày thường xuyên hơn gặp người thân. Cho nên mê trồng trọt đôi khi cũng khổ. Rau trái nhiều không biết để đâu, vì đâu dễ gặp để vừa tặng vừa cho, vừa năn nỉ nhận dùm kẻo tội.

Ông làm vườn không khoẻ mấy hôm nay. Buổi chiều không nhìn thấy bếp lửa đốt bằng củi khô, khói tỏa bay cao. Chiếc võng đong đưa thật khẽ, nhịp nhàng theo tiếng hát ngọt ngào của người ca sĩ không còn hiện diện trên đời. Những bài tình ca lâu rồi mới đựơc nghe trở lại. Cũng lâu rồi có hai kẻ mãi ngóng về chốn quê nhà xa thẳm, tội tình.

Bụi hoa chị gởi hạt cho gieo, vừa trổ ra những đoá đầu tiên. Chậu thanh long mấy ngày không ngó, chiều nay cho thêm bốn nụ hoa, cùng bông hoa đã tàn đang thành trái trên cành. Vậy mà niềm vui không đến như thường lệ.

Chiều nay khi bàn tay chạm vào những dây khổ qua đan vào nhau chằn chịt để tìm hái trái. Nhớ quê nhà hơn bao giờ. Nhớ phía sau hàng rào nhà người cậu, có những dây lá giang bò chằn chịt lên nhau. Món canh chua gà lá giang mẹ nấu thật ngon. Ngày đó cậu thường gởi lá giang cho mẹ. Những đứa em phơi khô mang về Mỹ, cho mẹ tìm lại chút hương vị ngày xưa, dẫu không trọn vẹn.

Mẹ xa đời hơn bảy năm rồi. Sáng nay tin từ bên nhà cho hay cậu đã ra đi. Chợt nhận ra dẫu không gần gủi cậu giống như dì, nhưng thói quen mê cây kiểng của mấy chị em không đến từ ba mẹ, mà có lẽ di truyền từ nơi cậu.

Căn nhà khang trang, yên tĩnh ở vùng quê của cậu, giờ chỉ còn trong hồi ức. Khoảnh sân rộng trồng thật nhiều hoa kiểng, ngắm hoài không biết chán trở thành khu vườn kỷ niệm xa mờ. Nhớ lần về thăm cậu ở ngôi nhà mới, đã thích thú lẫn ngạc nhiên vì cũng là lần đầu tiên đựợc nhìn thấy cây si. Cậu không còn, căn nhà đó thuộc về người xa lạ. Đám cháu con từ đây vĩnh viễn chia tay cảnh cũ, khi người xưa đã ra đi.

Mới mấy tuổi cậu mồ côi mẹ, rồi mồ côi cha sau đó không lâu. Mẹ kể, ngày bà ngoại mất, cậu ngây ngô, hớn hở mừng vui, vì được mặc áo mới thay cho manh áo rách.

Chiều nay buồn thắp nén hương lòng. Nguyện cầu cho Cậu đựơc sinh về nơi miên viễn an vui, chấm dứt nỗi đau thân xác kéo dài của một kiếp người vui ít, khổ nhiều. 

quỳnh my
https://www.facebook.com/profile.php?id=100011327623721


Friday, March 24, 2017

Cùng một con đường



Image may contain: cloud, sky, flower, plant, outdoor and nature

Một đôi lần chợt nhận ra, cũng đã mấy mươi năm, chủ nhật là ngày an lành nhất dẫu nhiều khi bận rộn hơn ngày làm việc. Người cạnh bên đời thường không hay thắc mắc khi nghe tôi thủ thỉ. Chủ nhật này mình ra nghĩa trang viếng mộ nghen anh! Hoặc tuần này mình sẽ đến chùa ... Đôi khi chợt nhớ tới những đứa em vừa biết đã thương, chàng nhắc. Em hỏi ngày nào tiện mình hẹn dắt mẹ con của Diễm đi ăn. Hay hỏi ngày nào thì được, em nghỉ làm mình đi thăm Trang một chuyến...Không phải lúc nào cũng em nói, anh nghe hay ngược lại, nhưng thường có sự lắng nghe rồi biểu đồng tình. Không thì dời lại cho thích hợp tâm trạng cùng thời gian của người được hỏi. Phải đợi qua hơn nửa đời, chớm hoàng hôn mình mới quý thời gian. Thời gian bây giờ để dành cho mình, cho người, cho niềm vui và hạnh phúc chung- vượt qua giới hạn gia đình, thân tộc.
Image may contain: 1 person, stripes, flower, sunglasses, outdoor and nature


 Image may contain: 1 person, standing, stripes and outdoor
Nợ áo cơm chưa dứt nhưng lòng vẫn nhẹ vì đường chẳng còn dài. Đừơng trần bây giờ đi chỉ để mà đi. Hết tranh đua, hết bon chen nên hành trang rất nhẹ. Không có ngày thứ bảy nghỉ ngơi đã nhiều năm. Vắng mặt trong những buổi vui chơi, hội ngộ vào thứ bảy rồi cũng quen. Chắc chắn cuộc sống, cuộc đời không thay đồi dù mình có góp mặt hay không với nó. Chủ nhật này không dậy muộn để ngửi mùi cà phê thơm ngát từ căn bếp bay vào, trước khi nhận tách cà phê nóng nơi phòng ngủ. Gần hai giờ lái xe đi về hướng Austin để ngắm hoa nên cần đi sớm. Mùa hoa Bluebonnet vừa trở lại. Đã hẹn thầm phải đi tới cánh đồng hoa, dẫu bận rộn tới đâu. Gần cuối tháng ba, nắng xuân chưa đem theo hơi nóng. Gió mát dịu dàng lùa vào cửa kính mở hé đủ không làm rối tóc. Ra khỏi thành phố, lòng thênh thang mở rộng theo con đừơng dài cỏ non xanh biếc dọc hai bên, trộn lẫn với từng đám hoa dại vừa chớm nở.

 Image may contain: 1 person, smiling, tree, sky, grass, outdoor and nature
Thành phố nhỏ Branham hiện ra trước mắt. Bên phải là cánh đồng xanh với hoa Bluebonnet mọc chen nhau. Xa xa là nóc ngôi giáo đừơng nhỏ, bình dị hiền hoà. Bên trái con đường là cánh đồng vàng. Tôi ước gì mình được trồng xuống đó ba luống hoa mầu đỏ thật rộng, thật dài trên cánh đồng vàng, để biến dải đất mọc toàn hoa này thành lá cờ mà tôi yêu quý thiết tha.
 Image may contain: 1 person, sunglasses, flower, plant, outdoor, nature and closeup
Image may contain: tree, bridge, outdoor and nature
Đi trên con đường này, chợt nghĩ đến Trang nhiều. Nơi có cánh đồng hoa Bluebonnet, coi như là nửa đoạn đừơng từ Houston đến Austin, chỗ ở của em. Không dưng lại hỏi thầm. Có bao giờ em tới chỗ này, ngắm nhìn bức tranh đẹp tuyệt vời thiên nhiên ban tặng. Em, ngươi đàn bà trẻ lạc loài nơi xứ lạ. Đi làm sáu ngày trong tuần với 60 giờ, không có ngày nghỉ cuối tuần dành cho con gái nhỏ. Nhớ lần thăm trước, lòng thầm xa xót. Em bị bệnh cúm nhiều ngày nhưng vẫn đi làm. Có lẽ nhờ chiếc khẩu trang mà khách an tâm, nghĩ em ho hen vì dị ứng cùng hoa cỏ. Ra mở cửa là cô bé mình hạc xương mai, bơ phờ tóc rũ. Chợt nhận ra em nhỏ bé, mong manh dù không phải gặp lần đầu. Tính trẻ thơ còn đọng lại thật nhiều. hoàn toàn không phải "bà ngoại" dữ dằn, đanh thép khi nói về những vấn nạn hay thời sự đang nóng bỏng ở VN. Em mừng vui, chạy nhanh đến mở quà. Là bánh pound cake , ô mai, mứt tắc, trái cây... hái từ vườn nhà cùng món tự làm. Em lăng xăng chụp hình rồi vừa ăn thử vừa reo vui. Khi nhớ ra thì đã trễ giờ hẹn đi gặp bác sĩ. Theo em tới phòng khám bệnh cầu may. Không có chỗ trống em đành đi về cùng với bệnh.
 
Dẫn nhau đi ăn trưa ở quán phở, có cô mỹ trắng hầu bàn lịch sự, dễ thương. Em than, ở đây không có tiệm Việt nào ngon. Về lại nhà em, thời gian trôi qua mau quá. Con gái Pha Lê của em đi học về chỉ vui với con chuột bạch trong chiếc lồng. Cả hai mẹ con cùng lặng lẽ trong sinh hoạt bình thường của mỗi ngày. Hai chị em đắp chung một chiếc mền, choàng chung chiếc khăn màu cờ-là quà tôi làm tặng riêng em. Chụp vội mấy tấm hình xong, tôi ngỏ ý muốn vào bếp nấu cho em nồi cháo cảm mà không được. Tôi hiểu vì bên ngoài chiều đang xuống, em lo xa lộ sẽ kẹt xe. Nhìn vẽ bịn rịn lúc chia tay nghĩ mà thương. Em thiếu vòng tay người mẹ từ thuở nhỏ, thiếu luôn cả tình thân ruột thịt nơi xứ lạ, vì người cha yêu thương cũng đã xa đời. Ôm em thật chặt lúc chia tay, dặn dò làm lại hẹn gấp đi khám bệnh. Trời bên ngoài còn lạnh mà em đi chân đất theo tiễn anh chị ra xe. Cái dáng nhỏ bé càng thêm nhỏ, thêm lẻ loi tội nghiệp trước sân nhà quạnh vắng đứng nhìn theo.
 Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting and indoor


Đường về bỗng thấy dài. Bóng đêm dần bao phủ chung quanh. Trên trời, mảnh trăng non treo lơ lửng cạnh dải mây vắt ngang qua. Nghĩ đến thân phận con người lòng nặng trĩu nỗi buồn. Lẽ ra một người trẻ tuổi như em, sẽ an nhiên vui hưởng cuộc sống đầy đủ trong hiện tại. Em quên đi nỗi lạc lỏng nơi đất khách, để ngóng về phía quê nhà. Để đau chung nỗi bất công, tàn ác của chế độ phi nhân, dành cho người ở lại.

Bước vào sân nhà, trời đã vào đêm, vừa lúc Trang gọi, hỏi anh chị về đến mhà chưa vậy? Nghe trả lời, em vui mừng nói bây giờ mới thật an tâm, rồi dặn tiếp. Em mới Live stream sau lúc chị về. Lát nữa hết mệt anh chị vào coi nhỏ em "chửi" tiếp. Tôi cười. Em bệnh nói còn không ra tiếng thì hơi đâu nữa mà làm video mới! Trang liến thoắng trả lời. Thì lúc nảy em cho chị coi cái App đổi tiếng nói và khuôn mặt của hai chị em mình đó! Đâu ai biết em đang bệnh nói chẳng ra hơi, vì vẫn "chiến đấu" oai hùng như bình thường vậy thôi mà!

Tôi hiểu vì sao tôi thương em, dẫu khoảng cách của hai thế hệ hoàn toàn khác biệt. Lúc em chào đời thì tôi đã rời xa quê nhà đen tối, lầm than. Để giờ đây gặp lại nhau, cùng đau đáu ngóng về một phía.

Em đau, tôi đau. Cả dân tộc Việt Nam đau.

Quỳnh My

















Monday, February 13, 2017

Mãi còn thương

Image may contain: plant, flower and nature



Em trong mùa nắng hạ
Anh đến, cơn mưa rào
Nụ hoa tình nở muộn
Hong ấm cuộc đời nhau

Đời lênh đênh sóng nổi
Biển khổ cuộn niềm đau
Mắt thương nhìn cố quốc
Giọt buồn ngấm trong nhau

Vòng tay nồng hơi ấm
Muốn ôm trọn quê nhà
Yêu thương cuồn cuộn chảy
Tan vào tình đôi ta...

Thảo Ly

Friday, February 10, 2017

Vầng dương đã tắt

Image may contain: sky, tree, cloud, twilight, plant, outdoor and nature

Nằm đu đưa trên chiếc võng ở vườn sau. Nhớ quá mầu xanh của lá, mầu trắng cùng hương thơm thoang thoảng nhẹ nhàng của hoa ngọc lan. Nhớ cây trái trĩu cành chín đỏ...Mùa đông đã ghé qua đây, đem theo hoa lá, hơi hương quen thuộc đi theo cùng cây trái.

Ngước mắt nhìn trời mới hay chiều sắp tắt. Vầng trăng non treo lơ lửng trên cao. Ngoái mặt lại nhìn sang phía bên kia. Mặt trời đã khuất, chỉ còn những đám mây màu vàng cam rực lửa.

Buồn. Nghĩ thật nhiều tới người Cha vừa mới ra đi. Đàn con tứ tán không ai có mặt. Ước mơ được một lần bên bữa cơm gia đình có con cái quây quần. Mơ ước đó theo người Cha vào giấc ngủ không bao giờ thức dậy.

Mùa xuân vừa ghé qua đây. Dư âm của những ngày tết còn đọng lại đây đó quanh thành phố. Những đứa con và người Cha không có mùa xuân. Chiến tranh đã hết từ 42 năm trước, nhưng nỗi đau thương của tù đày, mất mát, phân ly phũ chụp xuống gia đình cho mãi đến ngày nay.

"Đợi hai ba năm nữa, quê mình thôi khói lửa mời xuân đến với tôi".

Bài hát ngày xưa gợi chua xót nhiều thêm. Khói lửa chiến tranh chấm dứt, vì đâu người Cha cựu sĩ quan quân lực VNCH phải đem gia đình bỏ nước ra đi. Đã không thể sống với kẻ thắng cuộc vô cùng hung bạo, nhưng những đứa con không chọn quay lưng với mảnh đất quê hương. Những bước chân yêu thương mang nòi giống tiên rồng, quay về cố quốc để lâm cảnh tù đày, tang tóc. Kẻ mất vì đòn thù tàn ác vô lương của người cùng tiếng nói, màu da. Người còn sống không nơi dung chứa. Sống trên quê hương mà như vô tổ quốc, sau những năm dài khổ nhục chốn lao tù.

Image may contain: tree, plant, sky, outdoor and nature 

Trăng tỏa sáng, bầu trời đêm lấp lánh những vì sao. Ngỡ như ánh mắt hiền từ của người Cha từ trên cao đang nhìn xuống. Đã hết, đã xong một đời đau khổ, trầm luân. Thương những đứa con ở lại đang tiếp tục cuộc hành trình đầy chông gai, gian khổ mà bạn đồng hành đâu có bao người.

Biết đến bao giờ con dân nước Việt hết lầm than, để những người Cha khi từ giã cỏi đời , được ra đi trong thanh thản, an vui miên viễn.

Thảo Ly
Viết cho hai em Huỳnh Anh Tú và Phạm Thanh Nghiên

 Image may contain: 3 people, people standing, flower and indoor

Wednesday, February 08, 2017

Tết bây giờ


 Image may contain: 1 person, smiling, standing
Ngày ba mươi tết. Nỗi vơ ngỡ đã ngủ yên bỗng cựa mình thức dậy gọi thầm. Chợt nhận ra dẫu tóc bạc nhiều vẫn khao khát niềm vui xum họp, có cha mẹ, anh em, con cháu vây quanh ngày tết. Nhẫm tính, đàn con mồ côi cha đã 15 năm. Thêm mồ côi mẹ 7 năm rồi mà sao vẫn chưa quen. Cuộn phim quá khứ cứ quay đi, quay lại khi gần tết. Tuổi thơ trôi qua trong từng mùa tết hoang mang. Niềm vui không trọn khi nghe tiếng đạn pháo rớt đâu đó quanh quận lỵ. Bên kia với bên này. Hai bờ đại dương chung dòng nước hòa nhau. Đứa trẻ đang bước vào mùa thu cuộc đời, bây giờ vẫn còn bị ám ảnh nên sợ nghe tiếng pháo.


Những tàng cây xum xuê bóng mát không còn. Những phận đời nép bóng vẫn còn góp mặt, giữ cho hơi ấm tình thân tiếp nối. Thay chỗ của người mẹ từ khi sức mỏi, yếu dần. Đôi bàn tay không còn bận rộn đến quên ăn, quên cả nghỉ ngơi để chuẩn bị cho những ngày đầu năm mới. Hai đứa con gái không dưng mà trở thành truyền thừa của mẹ. Vẫn đi làm không nghỉ ngày nào. Vẫn bày ra gói bánh tét mỗi năm, cho mẹ còn có niềm vui ngày tết. Bánh tét nhân hột điều, chỉ có ở làng quê bên ngoại, tiếp tục trao tay những người ở phương này. Mẹ trao tặng từ người thân quen đến bác sĩ gia đình, để bày tỏ lòng tri ân người bác sĩ Việt Nam có từ tâm, đã chửa bệnh không màng tiền bạc ngay từ những ngày đầu gia đình đặt chân đến nơi đây. Rồi khi rời khỏi căn nhà nhiều kỷ niệm, về sống cùng con gái, bác sĩ gia đình của mẹ bây giờ là người con gái trẻ. Tiếng Việt của cô làm bà mẹ Việt Nam ấm áp, an tâm. Giữa những bệnh nhân bản xứ, có lẽ mẹ là người duy nhất đi khám bệnh mang theo bánh tét tặng cho bác sĩ. Mẹ làm sao không trân qúy những ân tình nhận được quanh đời. Những lần nằm bệnh viện, mỗi ngày cô bác sĩ VN đều có mặt theo dõi bệnh, điều trị cho đến khi bình phục.


Mẹ mất, hai chị em buồn không còn gói bánh mỗi năm giống khi xưa. Hương vị món bánh tét nhân hột điều quen thuộc, sau mấy mươi năm chỉ còn là chút dư hương đọng lại. Giỗ của mẹ là ngày mùng một tết. Ba đứa con gái cùng nhau làm bánh ít nhân dừa. Bánh tét chay đặt trước ở chùa. Những người Phật tử tới chùa gói bánh, cũng là làm công quả tạo ngân quỹ cho chùa sinh hoạt. Thêm mứt gừng, mứt dừa dẫu bận rộn cũng ráng làm, để dâng lên cúng trong ba ngày đầu năm mới. Đứa con trai ở xa hỏi đi, hỏi lại. Trong nhà mình chỉ nấu món chay khi cúng giỗ phải không? Con muốn biết để ngày mùng một tết nấu thêm món chay sắp lên bàn thờ cúng ngoại. Đó là đứa cháu mẹ chưa lần gặp, hay hỏi về bà ngoại ngày xưa rồi quý, rồi thương. Dặn thêm con khi sắp lên bàn thờ cúng ông bà. Con nhớ khấn mời hết tổ tiên, giòng tộc. Đừng chọn lựa phân chia, chỉ dành riêng cho người con biết mà thôi. Chỉ có thể nói với con chừng đó. Người mẹ khi bày hoa trái lên bàn  thờ hay khi cúng giỗ, lúc nào cũng thành tâm dâng tất cả những người quá vãng, không kể người thân hay lạ. Vẫn biết chỉ là cách tỏ bày lòng tưởng nhớ, mà cảm nghe ấm áp thật nhiều trong lời khấn nguyện. Cầu cho hết thảy người đã khuất đều siêu thoát. Sinh về cỏi lành, được an lạc và hạnh phúc lâu dài.


Đi chợ tết mới thấy mùa xuân nơi đất khách. Những bản nhạc xưa rộn ràng lẫn trong tiếng nói cười chắc gì có người nghe. Nhìn bánh mứt làm từ VN bày bán ê hề, vừa sợ vừa buồn. Người ở lại không còn chọn lựa. Người nơi này vẫn nhiều kẻ tin rằng, mình không ở trong số người bất hạnh nuốt vào chất độc. Vẫn còn kẻ bán người mua để ăn, để tặng nhau. Sao không tặng nhau ngọt ngào tình tự quê hương. Sự đối đãi chân thành dành cho nhau ở xứ người, cần thiết hơn bánh mứt được làm từ kẻ vô tâm, coi thường sinh mang của người cùng chủng tộc. Những bao lì xì đỏ một thời gắn bó, giờ ngại ngùng không muốn chạm vào. Dẫu sao nó chỉ là tờ giấy đỏ, cho thấy căn bệnh mê tín ăn sâu thành cội rễ. May mắn không đến từ mầu sắc, mà sao phải đem tiền đổi lấy giấy về để đựng tiền. Phải chăng may mắn chỉ có nơi màu đỏ, cho nên đời này qua đời khác người mình vẫn mãi tin theo. Con đường mòn loang lổ, bùn lầy. Từng đoàn người vẫn vô tình nối bước đi qua, không hề nghĩ đến chuyện chọn đi con đường khác. Từ năm ngoái, hai chị em trong nhà đã cắt những tờ giấy gói quà, xếp thành nhiều bao lì xì nhỏ. Đám trẻ dường như không chú ý. Có lẽ chúng chỉ vui khi nhận những đồng tiền mới bên trong. Chỉ có đám người lớn trầm trồ khen lạ. Tự trách sao bao năm rồi mình chẳng nghĩ tới điều này. Thầm ước, người Việt Nam sẽ làm bao lì xì cho tết VN. Là hình những lá cờ vàng, hình bản đồ chữ S, Phù Đổng Thiên Vương và vô số anh hùng dân tộc tự ngàn xưa cho đến ngày nay…Khi đó sẽ không ngần ngại mua về làm bao lì xì. Ít ra ngày tết VN, không có dấu vết của giống người một thời đô hộ tổ tiên cả ngàn năm.  


Một ngày như từng ngày qua đi ở nơi đây. Đi chợ tết rồi vội vàng cho ngày làm việc muộn. Buổi sáng cuối năm cũng chỉ vậy thôi. Chợt nhớ con trai vừa gọi nhắc. Món hàng đặc biệt con gởi sắp giao rồi. Cần có bố hay cô ký nhận. Không hiểu sao lần này con cẩn thận quá mức bình thường. Ai ký nhận cũng được sao đòi phải là cô hay bố. Hai kẻ lơ ngơ vừa về từ chợ tết, mà không thấy món nào của tết trên tay. Loay hoay ôm bịt giá thật to, cả hai không nhìn thấy chiếc Uber ngừng lại trước. Có phải tết đến là già thêm một tuổi, trở thành đứa trẻ sống lâu nên rất ngu ngơ. Bước theo nhau như sợ lạc nhau, rồi giật mình kinh ngạc khi thấy đứa con xa buông xách tay chạy đến.


-Món quà đặc biệt tới rồi nhưng chắc chẳng ai cần. Con cứ tưởng khi Uber ngừng là có hai người chạy tới mừng vui. Rồi con đi vào driveway cũng chưa ai để mắt nhìn ra! Chắc phải return món hàng này quá!

-Thì đã tới giờ để nhận hàng, hai người già sợ trễ nên đâu nhìn ai nữa!


Chỉ còn lại tiếng cười và từng vòng tay ôm mừng trước sân nhà, làm ấm lại ngày ba mươi tết. Chuyền tay bưng bọc giá thật to, đứa con trai thắc mắc hỏi làm sao ăn hết. Thì làm dưa giá, cuốn bánh tráng với thịt kho tàu ngày tết. Có nỗi ngạc nhiên khi nghe nói tới món ăn. Con chưa từng biết có người ăn như vậy! Người “chưa từng biết” đã say mê thưởng thức những bữa ăn ngày tết trong gia đình. Đã mừng vui cảm động nhiều khi nhận những bao lì xì từ bố mẹ, bác, cậu dì trong ngày mùng một.


-Đã từ lâu không có ai lì xì cho con hết. Về đây con thấy con trẻ lại nhiều năm.

-Con chưa 20 tuổi đã già đâu mà trẻ lại nhiều năm!


Hai ngày cuối tuần qua mau. Lần này sửa soạn đi về con trai thêm bịn rịn với vợ chồng người dì mới gặp lần này. Trong mớ hành trang bây giờ, ngoài bánh ít, mứt tắc mẹ làm còn có thêm dưa giá thịt kho. Con muốn đem hương vị tết từ miền nắng ấm về nơi xứ lạnh. Càng muốn khoe món ăn con vừa biết đã mê rồi.

Thế rồi trong suốt một năm, đứa con trai mơ về Houston ăn tết chỉ vì món thịt kho, dưa giá đã được ăn. 

Nghe con nói làm rưng rưng nhớ mẹ. Nhớ những ngày xa xưa lúc người cậu út về thăm. Trong bữa cơm gia đình ngày tết, cậu đang ăn chợt buông đũa, trầm ngâm.


-Chị Hai ơi, chị có biết không? Em đi lang bạt kỳ hồ cùng khắp mọi miền. Chẳng có nơi nào, chẳng có người nào kho món thịt kho tàu giống chị Hai kho. Chỉ ăn một lần là đủ nhớ trọn đời.


Nồi thịt kho ngày tết bây giờ, đứa con gái vẫn theo cách mẹ nấu ăn, không bao giờ đong đo liều lượng. Chắc chắn sẽ không đậm đà hương vị giống ngày nào, nhưng đàn con cháu như tìm lại chút hơi hương ngày tết khi còn mẹ.

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and outdoor


 Image may contain: 6 people, people smiling, people standing, child and outdoor
Quỳnh My


 

Tuesday, January 31, 2017

Giỗ Mẹ đầu năm

Image may contain: 1 person, indoor
Bảy năm qua rồi mà sao cảm giác mới vừa mồ côi mẹ vẫn còn nguyên.

Ngày ba mươi tết, nấu vài món chay cùng hoa trái, dọn lên cúng tổ tiền, ông bà, cha mẹ. Nỗi quạnh hiu ùa về trong lòng hai kẻ mồ côi. Đốt hai cây nhang thật ngắn, hai đứa cắm vào lư hương rồi quỳ lạy. Mùi khói nhang làm ấm căn nhà. Dẫu sao, đời vẫn còn hạnh phúc khi có bên mình một chiếc bóng không rời. Lặng lẽ chia nhau từng chút buồn vui. Chia luôn cả từng phận đời tăm tối ở quê nhà. Đi chợ tết nhưng không mua sắm tết, chỉ là những thứ cần cúng ông bà và giỗ mẹ đầu năm, cùng bữa ăn giản dị trong ngày anh em, con cháu quây quần.

Chiều ba mưoi tết, hai đứa em gái đi làm về ghé qua nhà. Ba chị em cùng gói thật nhiều bánh ít nhân dừa và thêm một ít bánh nhân đậu xanh. Lo chị xử dụng đôi tay quá độ, sợ nó đình công như đã từng nên hai đứa em gái chia nhau nạo mừoi mấy trái dừa rám mỗi năm. Có thể dụ dỗ tên hàng xóm chung giường làm giúp, chỉ ngại bọn hắn mạnh tay quá nên sợi dừa không nhuyễn. Mua lá frozen về rữa sạch, lau khô và xếp sẵn, cùng xào dừa làm nhân cũng mất nửa ngày. Đứa em mạnh tay nhồi bột nếp. Chị lấy bột để nhân vào. Đứa em nữa đặt vô lá gói lại chờ để vô nồi hấp. Lo làm bánh bỏ luôn bữa tối. Anh chàng gươm lạc giữa rừng hoa ngồi góp chuyện vui. Rồi thiếu lá, chàng ta có việc, là xé những miếng giấy bạc để gói cùng miếng lá nhỏ bên trong. Mấy đứa em vừa đói bụng vừa mê ngọt, chỉ chờ mẽ bánh đầu vừa chín tới là giục nhau ăn thử. Năm nay có thêm một số bánh làm bằng bột nếp trộn thêm khoa lang dương ngọc. Bánh có màu tím của khoai, thật dẽo và ngon. Hai đứa ăn thử một cái vẫn còn thèm nên giục chị sắp lên cúng lẹ lẹ để em ăn thiệt! Thật ra bánh ít ăn một cái không thấm vào đâu vì nó quá nhỏ, lại ngon. Bình thường khi làm món ăn nào, ngừoi nấu có cảm giác như no, chẳng muốn ăn. Vậy mà khi hai đứa em ham ăn ngọt xúi giục liên hồi, anh chị nó cũng nhẹ dạ...ăn theo rồi tấm tắc, ừ, ngon thiệt!

Hai đứa em ra về, mang theo những chiếc bánh còn nóng hổi. Gần chín giờ đêm, sau một ngày dài đi  làm ai cũng mệt phờ. Ngừoi chị hấp những chiếc bánh còn lại một mình. Khi cánh cửa khép lại, niềm vui cũng mất hút theo tiếng nói cừơi lao xao của mấy đứa em.

Sắp giao thừa rồi. Chỉ một lát nữa thôi, từng đứa con gái sẽ dọn trái cây, thắp nhang cúng giao thừa, cùng lúc đưa tay chùi nước mắt. Mẹ ra đi sau giao thừa mấy phút, bảy năm xưa.

Ngày đó mỗi khi tết đến, mẹ cực nhọc rã rời, từ lúc chuẩn bị cúng rước ông bà cho tới ngày cuối tuần con cháu kéo nhau về. Chỉ mỗi việc bỏ tiền vô bao lì xì cho mừơi đứa con cùng dâu, rể và hơn 30 đứa cháu mỗi năm, đủ làm mẹ bận rộn biết là bao. Thêm những món ăn chay và mặn cho chừng đó người. Vậy mà mẹ vẫn vui nhìn lũ con cháu vây quanh, khen món ăn mẹ nấu không chê vào đâu được. 

Hôm nay ngày giỗ mẹ, mừơi anh em có mặt tám người. Phải đợi ngày mai chủ nhật- mùng hai tết, cả nhà mới họp mặt đầu năm. Không còn mẹ, đứa em rể làm giò lụa chay cúng mỗi năm. Món canh chua chay cúng mẹ được nhiều người khen ngon lắm. Đứa em dâu nói bánh ít chị làm và canh chay chị nấu ngon hơn ở trong chùa. Đứa cháu trai cũng hỏi cô nêm nếm bằng gì mà ngon vậy?

Mẹ ơi! Cuối cùng rồi con cũng nấu được những món ăn mẹ nấu khi xưa. Nồi thịt kho tết mỗi năm con không bê nỗi, phải nấu bằng hai nồi lớn để vừa họp mặt gia đình vừa cho các em chia. Dưa giá, thịt kho miền quê ngoại, tiếp tục theo mẹ đến xứ người và con cháu vẫn đợi thưởng thức mỗi năm một lần ở nhà con. Đàn cháu mấy chục đứa của ba và mẹ ăn được cả món chay và mặn. Chúng vẫn đầu năm cùng bố mẹ ra nghĩa trang cúng mộ ông bà, rồi vào chùa lạy phật, thắp nhang trước khi về họp mặt gia đình. Mẹ con mình đã chọn ăn tết thật đơn sơ. Không làm những món cao lương mỹ vị, ăn uống linh đình ngày tết, nhưng con vẫn không để cho đôi bàn tay nhàn rỗi. Những mùa tết con làm nhiều kẹo, mứt đem vào chùa cúng dường cho chợ tết trong chùa. Con biết nếu mẹ còn, mẹ sẽ vui nhiều. Giữa những đa đoan, bận rộn con vẫn không quên san sẻ tình thương cho ngừoi hoạn nạn, không may. Giỗ mẹ năm nay có thêm nén nhang con thắp hộ cho ngừoi con gái thật xa, dẫu cả mẹ và con chưa từng gặp bao giờ. Tình thương đã kết nối những người có một tấm lòng, nghĩ đến sự an vui của muôn loài chứ không chỉ riêng mình.

Giòng máu của ba mẹ cho con vẫn mãi luân lưu, dẫu ngày tết mỗi năm là nỗi buồn thương theo suốt cuộc đời con.

 Quỳnh My