Thursday, August 02, 2018

Nhớ Mẹ


Từ khi không còn mẹ, tôi trốn nỗi buồn, nỗi trống vắng lặng thầm bằng cách đi làm ngày lễ Mother’S Day- là ngày nghỉ của tôi. Năm nay không ngoại lệ. Những người khách thân tình tỏ vẻ xót xa. Tôi trấn an rằng, được gặp những bà mẹ cùng con gái, nhìn họ hạnh phúc bên nhau, đó cũng là hạnh phúc của tôi. Bà Kathleen lắc đầu không biểu đồng tình. Bà nói tôi cũng là người mẹ, là niềm vui của các con tôi. Đã tám mùa lễ trôi qua không có mẹ, mà sao nỗi trống trải, quạnh hiu vẫn còn nguyên.
 
Vừa rồi trong ngày giỗ mẹ tôi, sau bữa ăn gia đình đám chị em gái và chị em dâu tự dưng xoay quanh câu hỏi: Làm thế nào để mai này được con dâu, con rể mến thương? Chúng thực sự “về nhà” mỗi lúc đến thăm, thực sự xem mình là người mẹ thứ hai của chúng. Đứa em dâu nhỏ nhất góp lời. Em sẽ ráng học theo má mình để con dâu, con rể thương mà muốn về thăm. Về nhà má lúc nào cũng có món ăn ưa thích má nấu để sẵn đợi mình. Má lúc nào cũng cười hiền, nhỏ nhẹ hỏi han chuyện nhà, chuyện việc làm. Đó là sự quan tâm, sự dịu dàng có sẵn tự tâm. Ngoài niềm vui biểu lộ mỗi khi gặp mặt cháu con, suốt mấy mươi năm em chưa một lần nào thấy má cau mày không vừa ý chuyện gì, hay nghe một câu hơi gay gắt vì đang lo lắng buồn phiền hay khi cơn bệnh hoành hành…
 
Tôi nhói lòng, kềm giọt nước mắt sắp tràn mi. Các chị em dâu của tôi đều biết mình có phước khi có trong đời bà mẹ hiền thiện, từ bi toát ra từ khuôn mặt, lời nói và trong hành xử. Chúng tôi gắn bó với nhau suốt bao năm cũng chính là nhờ tình thương bao la của người mẹ, trong gia đình mười anh em cùng dâu rễ, thêm mấy mươi đứa cháu vây quanh. Mẹ là cây cổ thụ, tàng lá xum xuê cho bóng mát chở che.
 
Em trai nhỏ của tôi là đứa “ghiền” mẹ nhất. Ngày mẹ dứt sữa cho em, lũ chúng tôi cũng gian nan. Mẹ bôi thuốc đỏ, thoa dầu cù là, dầu nhị thiên đường, bôi ớt lên đầu vú….dẫu làm cách gì thằng bé cũng không chừa. Mùa hè năm đó mẹ giao cho mấy chị em tôi, ẳm đứa em nhỏ rời xa mẹ để cho em thôi bú hẳn. Dường như khi ấy chị tôi ở tuổi 15, tôi mới 8 tuổi và em kế tôi 6 tuổi. Không có tôi và chị, mẹ cực nhọc nhiều hơn nên chỉ giữ lại đứa em gái 3 tuổi ở nhà thôi. Từ Bình Long, cha chở ba chị em tôi cùng em trai bé bỏng lên Lộc Ninh, cách tỉnh lỵ hai mươi mấy cây số. Mẹ dặn ở lại đó cho tới khi nào em dứt sữa, cha sẽ đón về nhà. Chúng tôi được mẹ gởi gắm ở nhờ nhà người dì, là chị bà con của mẹ tôi.

Chị em tôi được gia đình dì chăm sóc thật là chu đáo. Đúng là kỳ nghỉ hè lý thú nhất trong đời, nếu như không có “thằng cu tí khóc nhè” bất kể ngày đêm đòi vú mẹ! Dì và người con gái, bằng tuổi chị tôi, ngày nào cũng làm nhiều món bánh trái để đãi đám nhi đồng. Chúng tôi thưởng thức tận tình những món ngon của miền quê và khoai củ ê hề trồng ở nhà dì. Chị tôi bồng bế em trai, thỉnh thoảng tôi thay phiên nằm lên võng, ôm đứa em bé bỏng trong lòng để dỗ dành. Giữa trưa hè rộn tiếng ve kêu, là những bài hát ru em thuộc lòng được nghe từ mẹ, lẫn trong tiếng khóc của em tôi. Hết bài, chị em tôi đổi qua hát nhạc Lam Phương, Trúc Phương, Anh Bằng…Ngày nhỏ tôi thuộc bài hát dễ dàng hơn bài học thuộc lòng ở trường, vì mỗi ngày đều được nghe qua làn sóng phát thanh của đài Sài Gòn hay đài Quân Đội..
 
Sau hơn một tuần tiếng khóc đòi vú mẹ cũng lơi đi. Mấy chị em từ giã dì và người chị dễ thương, bồng em về cho mẹ. Vừa thấy mẹ là thằng bé chạy nhào tới sà vô lòng, bất kể cay, đắng trên đầu vú nó lao vô bú, tưởng chừng như đói khát từ lâu lắm. Chị em tôi thất bại hoàn toàn nhưng đã có một mùa hè bất ngờ và quá tuyệt vời ở đất Lộc Ninh. Riêng mẹ phải kéo dài thời gian dứt sữa thêm chút nữa, thay vì đúng một năm như đám chúng tôi.
 
Khi em trai lấy vợ, chị em tôi kể lại chuyện xưa với đứa em dâu. Sau trận cười của mọi người, “nhân vật chính” cười tủm tỉm mà rằng: Giá như hồi đó có phim hoạt họa thì em bỏ sữa không cần dùng biện pháp! Thật “cay đắng” ê chề nhưng không ai hiểu cho em! Đứa em này có con lớn lắm rồi nhưng vẫn còn mê phim hoạt hoạ. Và dẫu lớn tới chừng nào, nó vẫn còn “ghiền” mẹ nhiều hơn ai hết. Ba đứa con sinh ra trên đất Mỹ được đặt tên bằng nơi chốn mẹ chào đời: Mỹ Thạnh, Bến Cát và An Lộc- nơi chào đời của mấy chị em tôi. Em chỉ ăn những món ăn mẹ nấu cùng vài món do tôi nấu. Có gia đinh rồi, em kêu vợ theo học mẹ nấu ăn, vì muốn có đúng hương vị của món ăn quen thuộc khi còn bên mẹ. Tính thâm trầm chỉ nói khi cần, ngày mẹ mất em về nhà đóng cửa phòng khóc to như đứa trẻ thơ. Không còn mẹ, em nhắc tôi làm món bánh miền quê ngoại. Cả mấy bố con đều ghiền bánh ít nhân dừa của tôi làm, cho bao nhiêu cũng không bao giờ đủ, kể cả đứa con gái đi học xa nhà cũng giành phần.
 
Tôi có thể nấu được vài món ăn có cùng hương vị mẹ nấu khi xưa, vẫn cách nhắm chừng chứ không gia vị theo liều lượng. Tôi có thể cảm thông, yêu thương dễ dàng không phân biệt gần xa. Nhưng thật lòng tôi học hoài vẫn chưa có được nhiều đức tính tốt lành từ nơi mẹ. Mẹ nói ít, nghe nhiều nên không bị lỡ lời. Nghe với tâm tĩnh lặng, không phán đoá hay chê trách nên cả đời chẳng vướng thị phi. Tôi còn nhớ những lần chở mẹ qua nhà hàng xóm, cũng là nhà tên bạn học chung trường thuở xưa ở Bình Long. Vợ của nó là con một, nên anh chàng ở rể dài lâu. Những năm đầu gia đình thuận thảo, bà mẹ vợ còn giặt áo quần cho con rể. Sau cuộc đổi đời họ đến xứ này, những ân oán, oan khiên từ đâu kéo đến. Họ không nói chuyện, không nhìn nhau nữa dù vẫn sống một nhà. Đứa bạn mê trồng rau trái, thường gọi tôi qua nhà cắt, hái đem về ăn phụ. Khi tôi ra vườn hái ớt, hái rau, mẹ tôi ngồi đợi và nghe bà mẹ bạn trút nỗi bất bình, khó chịu vì con rể, đôi khi kèm theo lời mắng vì cơn giận kéo theo sau. Mẹ ngồi đó, khuôn mặt hiền hoà, thánh thiện như nghe chỉ để mà nghe. Mẹ cho mượn đôi tai, để làm nhẹ lòng người. Sau câu chuyện, mẹ tôi tuyệt nhiên không nói một lời nào, ngoài nụ cười chấp nhận, cảm thông. Cả đời không nói câu sân hận với ai, nhưng mẹ không mảy may khó chịu khi nghe người khác nói. Tất cả đều theo gió bay đi khi câu chuyện đã xong. Nhưng lòng trắc ẩn của mẹ thì không giới hạn, không phân chia chủng tộc màu da. Mẹ đã cho đi không chút đắn đo, ngay cả trong lúc cơ hàn chật vật. Chỉ cần tôi chạm nhẹ, mẹ có niềm tin tuyệt đối để đồng hành.
 
Mẹ đúng là tri kỷ, tri âm của đời tôi. Tìm đâu? Biết tìm đâu khi mẹ đã rời xa?

Mẹ là kho tàng vô tận, cho anh em tôi học chia sẻ áo cơm. Học cúi xuống qua đôi mắt thương nhìn đời, thấu hiểu từng cảnh khổ quanh mình. Không mê say vật chất, xa hoa có lẽ là điều rõ nhất trong cách sống mà chúng tôi nhận được từ cha mẹ. Hầu hết đàn con của mẹ ưa tĩnh lặng, yêu thiên nhiên hơn nơi tụ họp lao xao. Có lần cô em nhỏ đến từ trời Tây xa tắp, tình cờ gặp rồi nhanh chóng trở thành chị em đã hỏi tôi. Em ra đời hay gặp nhiều ganh ghét, tỵ hiềm. Sao chị mới gặp em đã mến thương không chút băn khoăn, xét nét gì em? Tôi cười, không biết trả lời sao. Có lẽ tôi quen lắng nghe tiếng nói của con tim nên dễ dàng cảm thông, chia sẻ buồn vui trong cuộc sống ở chung quanh. Giá mà tôi còn mẹ. Gặp mẹ rồi chắc em không còn thắc mắc vì sao.
 
Những ngày mẹ sống bên tôi, mấy chị em đi đâu cũng có mẹ cạnh bên. Khi mẹ không đi ra ngoài nữa, những buổi họp mặt với các anh em trường cũ thường tổ chức ở nhà tôi. Mẹ nhận nhiều tình thương mến của Thầy Cô và các anh em. “Bà mẹ Nguyễn Trãi” là cách gọi trân quý dành cho mẹ. Ngày mẹ còn, một cựu giáo sư từ Virginia đã nói với tôi. Cô muốn dọn về đây ở cho ấm áp nên xin “điều đình” một chuyện trước khi cô quyết định. Khi cô có nhà, xin các em cho mẹ về sống với cô. Cô sẽ chăm sóc mẹ cho các em yên tâm đi làm, không lo lắng nhiều giống bây giờ. Bù lại, cô được gặp các em ghé thăm mẹ mỗi ngày. Như vậy là ổn thỏa mọi bề.
 
Nghe những lời chân thành xuất phát từ con tim tràn ngập yêu thương, tôi biết mẹ có phước và chị em tôi có phước, trước tình thương vô bờ bến của người cựu giáo sư trường Nguyễn Trãi Sài Gòn- người thầy đức độ cao dày, dẫu chị em tôi chưa từng được học với cô. Cô dạy các lớp đàn anh, khi tôi vào trường thì cô đã thật xa rồi. Duyên đưa đến chỉ sau một lần gặp, khi cô đến thăm học trò cũ ở đây. Cô chưa dọn về thì mẹ đã ra đi. Những lần về sau đó cô ở nhà tôi, trong căn phòng dành cho mẹ ngày nào. Chỗ mẹ ngồi niệm Phật là chỗ cô ngồi thiền mỗi tối. Những lần từ giã là từng vòng tay ôm dịu dàng, kèm nụ hôn ấm cô âu yếm dành cho tôi trước lúc chia tay. Những tưởng sẽ đón cô về vùng nắng ấm đong đầy, chàng của tôi không ngần ngại mời cô về sống với chúng tôi, thay vì một mình hiu quạnh trong căn nhà vắng. Cô chưa nhận lời mà chị em tôi đã tưởng tượng ra, chúng tôi sẽ có từng buổi sáng quay quần bên cô trước lúc đi làm như thuở còn có mẹ.
 
Đời sống là chuỗi dài nhân duyên vô tận. Cô không về sống nơi này như dự định ban đầu. Tuổi hạc mong manh, sức khỏe giờ đã yếu nhiều khiến cô phải dừng chân. Em ơi, lực bất tòng tâm! Em từng chứng kiến thân mình là ngôi nhà mục, trong những ngày bên mẹ trước đây. Thôi thầy trò mình hãy tập xa nhau dần, bởi đường về ai rồi cũng chỉ một mình thôi. Đã hơn bốn năm, tôi chưa gặp lại người mẹ hiền qua bóng dáng người thầy. Mong ước sang năm tới, được đón cô về làm lễ mừng thọ cho cô không biết có thành không?
 
Gần tới ngày lễ dành cho mẹ, lòng thấy ngậm ngùi trong từng câu chúc Happy Mother’s Day, trong từng vòng ôm nồng ấm của những người làm mẹ trao nhau thay câu chào lúc giã từ ở nơi làm việc. Rồi trên trang FB, một người anh cùng nơi chào đời post lại tấm hình của mẹ năm nào. Trong hình, mẹ và các cựu giáo sư Trung học Bình Long, cùng cắt chiếc bánh mừng lần hội ngộ đầu tiên của dân An Lộc tại California, sau mấy mươi năm tứ tán muôn phương. Tôi rưng rưng chùi nước mắt, bởi đó cũng là lần đi xa sau cùng của mẹ và bầy con gái trong nhà. Hơn nửa năm sau đó mẹ ra đi.
 
Mẹ không còn, tôi vui nhìn từng người mẹ quanh đời. Khi hiểu và thương được họ, chợt nhận ra mẹ luôn luôn ở trong tôi. Biết thương yêu và nhận lại yêu thương. Phải chăng mẹ vẫn mãi còn trong từng hơi thở, của những đứa con biết thương người như thể thương mình.

Em về đâu sau tháng Tư 1975?



Tôi cảm thấy tim mình như thắt lại, lòng quặn đau theo từng giọt nước mắt không ngừng rớt xuống trên bàn phím. Đó là một ngày sắp vào đông. Người cựu giáo sư khả kính thời Trung học gởi vào diễn đàn câu chuyện thương tâm. Cô kêu gọi học trò cũ mở lòng ra giúp.
 
Người con gái bất hạnh trong câu chuyện thật, là đứa bé mới lên 5 trong ngày tang của tháng Tư xưa. Những năm tháng đi qua cuộc đời đứa trẻ mồ côi, là chuỗi ngày tối tăm, đau khổ lẫn nhục hình, gặm mòn thân xác héo khô. Từ một thiếu nữ thanh xuân chưa bước vào đời, cô đã bị bắt cóc rồi trở thành nạn nhân tình dục. Sau khi đào thoát, cô tiếp tục bị bán cho bọn buôn người. Và rồi thảm cảnh xảy ra, hủy hoại khuôn mặt và biến cô thành cô gái mù lòa tàn phế trọn đời
 
 Em tên là Nguyễn Thị Tuyết Nga. Năm lên hai tuổi, Tuyết Nga và người anh trai trở thành cô nhi. Cha em là quân nhân thuộc binh chủng nhảy dù, đã tử trận trong mùa hè đỏ lửa 72. Gia đình cô nhi tử sĩ này nhận thêm bất hạnh, khi ba mẹ con bị đẩy ra khỏi thành phố, đày đi vùng “kinh tế mới” ở Mộc Hóa, Long An. Sau một năm, bé Tuyết Nga trở thành trẻ mồ côi cả mẹ lẫn cha và vĩnh viễn mất anh. Mẹ của bé và anh trai đã lìa đời trong tai nạn thảm khốc nơi vùng kinh tế mới. Năm đó, bé Tuyết Nga mới có 6 tuổi thôi. Người hàng xóm tốt bụng đã đem em về nuôi nấng.
 
Năm 1980, gia đình ân nhân của em quyết định vượt biên bằng đường bộ, đi qua Cam bốt trước khi qua Thái Lan. Bé Tuyết Nga cũng được họ dắt đi theo. Tất cả mọi người nương náu tạm gần cảng Bôn Son khoảng 7 năm. Lần vượt thoát thứ hai, họ âm thầm ra đi để lại đứa con nuôi ở đất Miên. Năm đó Tuyết Nga 17 tuổi. Một thân, một mình không biết nương tựa vào đâu. Em lang thang thang tìm kiếm gia đình, để rồi rơi vào tay của bọn lính Khờ me đỏ. Cô gái Việt lạc loài côi cút, sa vào tay bọn quỹ râu xanh. Chúng giam giữ Tuyết Nga cùng vài cô gái khác nơi hòn đảo nhỏ, thay nhau dày vò thân xác các em trong suốt 5 năm. Tuyết Nga cho chào đời một bé gái trong khoảng thời gian hứng chịu nhục hình, bởi lũ người mang thú tính này.
 
Khi con gái được hai tuổi, Tuyết Nga cùng con tìm đường trốn thoát địa ngục trần gian để đến Thái Lan, chấm dứt 12 năm kinh hoàng sống ở đất Miên.
Tuyết Nga và Thu Hương
Khổ nạn chưa dừng lại. Hy vọng trở thành người tỵ nạn trên đất Thái tiêu tan, khi hai mẹ con Tuyết Nga bị bọn người ác độc gạt bán cho đám buôn người, trở thành kẻ ăn xin cho chúng thu lợi nhuận. Đứa con gái yêu thương của Tuyết Nga có thể bị làm cho khuyết tật để việc ăn xin có kết quả nhiều hơn! Hai mẹ con cùng làm hành khất. Một lần, Tuyết Nga liều mình ôm con chạy trốn. Việc không thành, em bị bọn lòng người dạ thú trừng trị vô cùng tàn khốc. Chúng tạt lon acid vào khuôn mặt chưa qua tuổi thanh xuân của Tuyết Nga và bắt đem đi mất đứa con gái nhỏ. Hai mắt bị mù, một bên tai biến mất vì da thịt chảy tan, lấp bằng không còn dấu vết. Đời em đã hết, đã xong, chỉ còn lại thân xác còm cõi, héo khô lây lất.
 
Sự trừng phạt vẫn chưa chấm dứt. Với khuôn mặt cùng hình hài biến dạng, bọn buôn người tiếp tục bán em cho lũ buôn người khác để tận tình khai thác. Đây là đám người tàu sống ở Mã Lai. Năm 1993, Tuyết Nga thêm lần trôi giạt, làm kẻ ăn xin trên đất Mã Lai. Mỗi ngày Tuyết Nga phải xin ăn hàng chục giờ. Em kiếm tiền cho chúng nhiều hơn người khác bằng chính nhục hình và sự khổ đau, bất hạnh của em.
 
Năm 2002, sau 10 năm lây lất xin ăn, Tuyết Nga trốn thoát khi tên đầu đảng của bọn buôn người bị bắn chết vì tranh giành quyền lực. Em trả tiền, nhờ người đưa trở lại Thái Lan với hy vọng tìm con- đứa con gái giờ đã 12 tuổi đang lậy lất đâu đó trong đám ăn mày của lũ buôn người. Không tìm gặp được con. Con đường xin tỵ nạn ở nước thứ ba cũng lụn tàn vì lòng người đã nguội từ lâu, không còn quốc gia nào tiếp nhận. Hình ảnh thuyền nhân bị cưỡng bức hồi hương, đã khép lại tương lai và hy vọng. Tuyết Nga không còn chọn lựa, em sống bằng nghề hành khất thực sự để mưu sinh và tiếp tục tìm con.
 
Cho mãi đến năm 2016, Tuyết Nga gặp vị cứu tinh. Đó là chị Trần Thị Thu Hương- người đàn bà thuyền nhân VN đến Thái Lan năm 1987, sau 9 năm chị bị cưỡng bức trở về VN. Năm 2002, Tuyết Hương lại vượt biên lần nữa, trở thành người cư ngụ bất hợp pháp trên đất Thái. Qua tổ chức Boat Pebleo SOS và Voice ở Thái Lan, Tuyết Hương được giúp đỡ nộp đơn xin tỵ nạn tại Cao ủy LHQ. Trong khi chờ đợị kết quả, duyên may đã dẫn đưa cho chị Thu Hương gặp “người ăn mày” bất hạnh Tuyết Nga. Cảm thương số phận đau thương, Thu hương đã dẫn dắt Tuyết Nga đến gặp các luật sư thiện nguyện để nộp đơn xin tỵ nạn vào đầu năm 2016.
 
Trời đã không phụ lòng người. Hai người đàn bà lưu lạc xứ người, đã đến được bến bờ tự do sau chặng đường khổ nhọc, gian truân. Chị Thu Hương vào độ tuổi 60. Tuyết Nga năm nay 47. Cả hai như là một. Họ sống chung với nhau một nhà. Chị Thu Hương là đôi mắt của Tuyết Nga, là người chị có tình thương vô bờ bến, dành cho đứa em bất hạnh, khổ đau. Cả hai người vóc dáng mong manh, nỗi buồn chưa tan loãng trên khuôn mặt đã vì hai chữ tự do nên hứng chịu đau thương. Tuyết Nga nhận được sự chăm sóc từ chính phủ dành cho người tàn phế. Chị Thu hương vẫn ước muốn đi làm tự kiếm sống bằng sức lực của mình. Đó là một người đàn bà đáng mến, không ỷ lại, dựa vào người khác cho dù mới đến nơi này. Tuyết Nga lặng lẽ trong cỏi riêng trầm uất. Em chỉ nói những khi được hỏi. Hai người đàn bà vừa thoát khỏi cảnh đời trầm luân, đầy bất trắc vây quanh, đã nghĩ tới việc san sẻ những gì mình có cho người còn ở lại bên đất Thái. Họ muốn mở lớp học cho trẻ con nghèo khó, vì không muốn chúng thất học trong cảnh đời lưu lạc. Muốn giúp những người trong quá khứ đã thọ ơn…

Hàng trên, từ trái: Song Vinh, Thạch Bình, Nam Lộc. Hàng dưới, từ trái: Thảo Ly,Tuyết Nga, Thu Hương, Bạch Tuyết, Nga Dung
Qua người anh cùng trường là anh Nam Lộc, sau chuyến đi Thái Lan trong tháng 11 của anh. Thầy trò trường TH Nguyễn Trãi chúng tôi đã cùng nhau góp những bàn tay, ngỏ hầu xoa dịu nỗi đau, chia sẻ phần nào những khó khăn của người mới đến, đã đánh đổi tự do bằng máu và nước mắt lẫn nhục hình trong suốt mấy mươi năm. Những vòng tay yêu thương đã mở ra từ rất nhiều nơi. Tuyết Nga và chị Thu Hương được nhiều người trẻ làm thiện nguyện trong thành phố tận tình dẫn dắt và chăm sóc. Ngoài tình thương, họ còn dùng nghề nghiệp chuyên môn, giúp cho cả hai sớm an cư, có xe làm phương tiện đi lại, chi trả nhu cầu cần thiết mà không ảnh hưởng đến quyền lợi an sinh xã hội... Hiện giờ việc di chuyển và ăn uống của cả hai đều do những người có tấm lòng chăm sóc mỗi ngày. Chị Thu Hương có lẽ chẳng cần ra ngoài làm việc. Việc làm của chị là chăm sóc Tuyết Nga, được chính phủ trả lương. Cả hai có nhau và dường như thuộc về nhau. Làm sao hiểu những nhân duyên trùng điệp, của kiếp người nơi cỏi tạm này.
 
Tuyết Nga vẫn chưa khép lại quá khứ khổ đau của địa ngục trần gian. Em vẫn còn đứa con thất lạc, chưa rõ sống chết ra sao, kể từ lúc phân ly đến nay gần đúng 20 năm. Bệnh mất ngủ kinh niên ngày càng nặng. Đôi khi giữa ban ngày em vẫn còn bị ảo giác dày vò. Những hình ảnh thê lương, man rợ, thỉnh thoảng trở về không kể đêm ngày.
 
Dẫu sao, cuối cùng em cũng đã đến được bến bờ tự do này. Tôi chỉ còn biết nguyện cầu vết thương lòng của em sẽ sớm lành. Đứa con gái yêu thương từng chịu chung bất hạnh với em sẽ được tìm ra. Mong cho hai mẹ con em đoàn tụ một ngày gần, để cuộc đời còn lại của em ở nơi này thực sự được an vui thay cho ác mộng bấy lâu.
 
Thảo Ly

Friday, December 22, 2017

Những mảnh đời sau song sắt

-Lên tàu ra biển lần này, chị mang em theo đó, biết không? Sách của em chị đọc trong những ngày lênh đênh quanh các đảo vùng Nam Mỹ .

Tôi nói với đứa em chưa lần gặp, nhận lại nỗi ngạc nhiên, cảm động của em. Trước chuyến đi, chàng của tôi đặt mua ở Amazon hai quyển “Những mảnh đời sau song sắt”, bút ký của Phạm Thanh Nghiên, song ngữ Việt- Anh do tủ sách Tiếng Quê Hương- Virginia, Hoa Kỳ xuất bản tháng 11 năm 2017. Một quyển cho tôi với chàng, quyển kia dành tặng cho người anh có lòng với quê nhà, thường âm thầm tiếp sức người tranh đấu còn trong nước.

Bỏ lại những lo toan, chộn rộn quanh cuộc sống trên bờ lẫn trên tàu, tôi tìm khoảng lặng cho riêng mình. Thế rồi có hai chiếc ghế kéo ra khỏi hàng ghế dài dọc boong tàu trong những buổi trưa, để hai đứa tôi gần với biển hơn. Bên cạnh tôi, chàng lặng lẽ hơn bao giờ trong nỗi trầm mặc, ngắm mây nối liền với nước một màu xanh biếc. Biển ở nơi này thanh bình quá. Lòng chàng sao khỏi ngậm ngùi, khi nghĩ về vùng biển chết miền Trung tận bên kia bờ Thái Bình Dương. Tôi bỏ quên hiện tại, hồn đắm chìm theo từng hàng chữ trên trang sách, tưởng chừng như em đang ở bên tôi, thủ thỉ kể cho tôi nghe về những tháng năm tù ngục đã qua.

Chỉ qua một vài câu nói tình cờ bắt gặp trên FB, đủ để chúng tôi quen nhau, tưởng chừng như nhìn thấu lòng nhau. Không có nhiều thời giờ, em chỉ xuất hiện trên FB khi cần thiết, hoặc thỉnh thoảng chia với mọi người chút niềm vui nhỏ trong nhà tù lớn, bởi những đôi mắt cú vọ vẫn không ngừng theo sau từng bước chân em. Bên cạnh những bài nhận định sắc bén về tình hình thời sự hơặc biến động vừa mới xảy ra, những việc liên quan đến người cùng chung hàng ngũ đấu tranh...Em còn một con người khác, chân thành và rất hồn nhiên. Trong bài viết cũng như trong lời nói, tôi nhận ra nhân cách cùng tâm hồn thật đẹp nơi em. Vững chải, hiên ngang và cao ngạo lồng trong vóc dáng mảnh mai, nhỏ bé của em những khi đối mặt với kẻ cầm quyền bạo ngược, cho dù phải nhận lãnh những trận đòn thù, ảnh hưởng lâu dài cho đến hết cuộc đời em.

Điều đáng nói, dẫu chào đời nơi đất Bắc, hấp thụ nền giáo dục chỉ chú trong đến việc nhồi nhét, tuyên truyền dối trá, nhưng ngôn ngữ em dùng, lời văn em viết, không bị ảnh hưởng như những người sống trong xã hội cs hiện nay. Em- đứa trẻ ra đời năm 1977 ở Hải Phòng, có bố mẹ từng là đảng viên cộng sản, biết gạn lọc để tạo cho mình một chỗ đứng riêng, không lẫn lộn với ai. Với tôi, em là đoá sen trắng giữa ao tù chữ nghĩa hiện nay ở Việt Nam.

Chuyện trong tù được kể bằng ngòi viết chân thành, thắm đượm tình người. Trong số cả ngàn tù nhân nữ, là cả ngàn con người vất vưỡng bên lề xã hội, không biết làm gì để sống ngoài việc trở thành tội phạm. Chỉ có em là người tù nhân lương tâm duy nhất ở đây. Rình rập, nghi kỵ, sợ hãi và xa lánh là những gì bạn đồng tù dành sẵn cho em, chỉ vì sự dọa dẫm, răn đe của đám cai ngục thừa hành mệnh lệnh cấp trên. Có lẽ họ tự biết mình thấp kém, cho nên mặc cảm, tự ti biến thành phách lối, tự tôn. Em, người tù đặc biệt đã vượt lên trên nỗi sợ, không cúi đầu chấp nhận những điều vô lý đã thành khuôn mẫu trong nhà tù cs. Không nhận mình có tội, luật lệ gắt gao không trói buộc được em. Vừa đấu trí với đám người rắp tâm ép buộc em nhận tội, em vừa âm thầm tranh đấu cho quyền lợi tối thiểu của người tù như nước uống, băng vệ sinh cho nữ tù nhân... 

Em đứng từ xa mà trải lòng thương tới những người tù tội nghiệp, dẫu biết họ theo dõi em để lập công, mong rút ngắn thời gian tù tội. Nhìn thấu nguyên nhân làm cho xã hội và con người băng hoại, bởi kẻ cầm quyền không làm gì ích nước, lợi dân mà chỉ lo tranh đua vơ vét cho túi tham không đáy. Lòng nhân ái của “con phản động” là em, đã cảm hóa được những con người chai sạn, coi nhà tù là chốn đi về. Họ gian trá lọc lừa, tàn nhẫn, làm điều phạm pháp ở ngoài đời, để rồi chứng kiến, thu thập thêm những bất công, gian trá, vô lương trong nhà tù cs. Thật kỳ lạ! Người ta không hỗ thẹn khi làm điều xấu ác ngoài đời, nhưng ở trong tù họ lại sợ mang nỗi nhục vì được cứu sống sau khi tự tử! Tình người, tình đồng loại đâu rồi? Thay cho lòng thương xót kẻ cùng đường đi tìm cái chết không xong, là lời mỉa mai trách mắng nạn nhân khốn khổ.

Câu chuyện trong tù, mang lại nhiều thích thú bất ngờ là câu chuyện “Nhớ rừng- Tôi hỏi, khách làm ngơ”. Tôi biết em yêu thơ, nhạc và ca hát. Tâm hồn nghệ sĩ đó, giúp em nhẹ đi áp lực đè nặng khi trong tù hay lúc ngoài đời. Nhà cầm quyền cs đã phải nhọc công đào tạo, để có những người bỏ nhiều công sức, thời gian tìm hiểu thói quen cùng sở thích của em. Họ thích thú dùng nó làm trò chơi tâm lý, mong lung lạc ý chí hay có thể hạ gục em, chỉ để thỏa mãn lòng kiêu ngạo. Tôi nghĩ trước và sau em chưa có người tù nào, trong giờ hỏi cung được hỏi muốn nghe bài hát nào của Trịnh Công Sơn để họ hát cho nghe. Thêm bài thơ “Thư gửi thầy mẹ” của Nguyễn Bính, tên điều tra viên chọn đọc để khơi dậy niềm đau giấu kín trong em. Bốn năm tù là bốn năm dài vô tận, khi nghĩ về người mẹ già ngồi chết lặng, chứng kiến đứa con yêu nhỏ bé, mong manh bị còng tay bắt đem đi. Nhưng hắn đã lầm. Em không dễ dàng ngã gục bởi tình riêng. Bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ được đọc thật to đáp trả, cho thấy phần nào bản lĩnh của em.

“Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ
Giương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm”.

Bên cạnh những mảnh đời nghiệt ngã, em tìm thấy niềm vui trong việc san sẻ tình thương cho đám trẻ thơ, đã chào đời và ở tù chung với mẹ. Niềm vui trở thành nỗi đau khổ không lâu, là lúc em chấp nhận mình hoàn toàn bất lực. Ngày người mẹ ra tù cũng là ngày đứa bé bất hạnh kia bị bán đi. Mẹ nó không biết làm gì để sống, để nuôi con. Sinh mạng con người trong nhà tù quá rẻ khi còn sống. Không may bệnh tật, họ bị bỏ mặc cho đến chết và cũng không được chết ở nhà giam, vì sẽ làm cho trại tù mất điểm thi đua! Đến cả những con vật nuôi như chó, mèo của cai tù cũng bị đem giết khi đoàn thanh tra muốn được ăn thịt chúng. Làm sao có thể tưởng tượng, người cs vui say bày yến tiệc giữa nhà tù như thế. Một đám người chỉ nghĩ tới nhu cầu thấp kém nhỏ nhoi, làm sao đất nước có thể chạm tới ánh sáng văn minh nhân loại. Tôi hiểu nỗi đau của em, một người hết lòng yêu thương, xem những con vật thân gần như người bạn trung thành, mang đến cho em sự an ổn giữa nơi thiếu vắng lòng tin cùng bất trắc vây quanh.

“Những mảnh đời sau song sắt”, với bút pháp nhẹ nhàng và lối diễn tả sống động, cho người đọc ngấm sâu, cảm nhận nhiều hơn điều em muốn sẻ chia. Tôi không khỏi ngậm ngùi. Chạnh nghĩ nếu như em được sống đời bình thường trên một đất nước tự do, với khả năng thiên phú biết đâu em sẽ tặng cho đời thật nhiều tác phẩm văn chương khác. Em sẽ làm thơ, ca hát hồn nhiên. Sẽ nuôi chó, nuôi mèo để chăm sóc, thương yêu chúng trong ngôi nhà thật sự không còn ai canh giữ.

Tôi khép lại trang sách, mang theo hình ảnh của người mẹ già trong bài hát “Lạy mẹ con đi” mà nhạc sĩ Đình Đại từ Pháp quốc đã viết riêng cho Phạm Thanh Nghiên, tên bài hát cũng do em đặt. Người mẹ yêu thương của em dẫu đã lìa đời nhưng không có mất đi. Bà luôn hiện diện trong ý chí mạnh mẽ, trong tình yêu rộng lớn dành cho con người, cho đất biển của cha ông để lại, trong khát vọng tự do luôn bừng cháy trong em. Tôi biết ở đâu đó mẹ em đang mỉm cười an ổn, dẫu đường em đi còn lắm chông gai. Tình yêu và cuộc hôn nhân đến muộn, đã cho em niềm hạnh phúc không gì sánh nỗi. Khi tác phẩm “Những mảnh đời trong song sắt” ra đời, cũng là lúc em cho chào đời cô công chúa nhỏ.

“Lạy mẹ con đi về chốn bễ dâu 
Lạy mẹ con đi vì không muốn cúi đầu 
Lạy mẹ con đi dù tuổi xuân tàn úa 
Dù cùm sắt với xà lim con vẫn không sờn lòng...”
... 
“Mẹ dạy cho con thương từng tấc đất của non sông 
Nơi cha anh đã nằm xuống ngàn đời...”

Tôi biết rồi con em sẽ lớn, sẽ được ấp ũ bằng tiếng hát, lời ru ươm mầm tình yêu quê hương, dân tộc thiết tha từ nơi em đó Phạm Thanh Nghiên- người tù nhân lương tâm không ngừng đấu tranh cho hai chữ tự do.

Mùa Giáng sinh 2017

Thursday, September 21, 2017

Charlie

Trong cỏi buồn của niềm tưởng nhớ lặng thầm, hôm nay con trai gởi cho chúng tôi bức ảnh những nén nhang trong lần giỗ đầu tiên của Charlie. Mới đó mà Charlie lìa bỏ chúng tôi đã một năm. Cảm giác hụt hẫng trong tôi như mới hôm qua...
Gần hai giờ sáng con trai gọi. Tôi bước vội ra ngoài sau khi khép lại cửa phòng. 
-Bố có thức giấc vì phone ring không hả cô?
 
Khi nghe tôi trả lời không, con trai giải thích. Hãy để cho bố ngủ yên. Con đang ở trong bệnh viện thú y với Charlie. Chắc nó không qua khỏi đêm nay. Con mới đem Charlie đi cấp cứu. Bác sĩ nói không còn hy vọng gì. Charlie đã già, thêm mang nhiều bệnh cũng như người. Rồi như không kềm được, đứa con trai nghẹn ngào bật khóc giống trẻ thơ. Tôi an ủi.
 
-Con người cũng không khác gì hơn. Đã đến thì sẽ đi. Con từng mất người thân yêu rồi, con hiểu phải không? 
 -Con lớn lên cùng với Charlie. Mừơi bốn năm ở cạnh nhau. Nhìn nó đau con cũng đau theo. Nhưng phải chia tay với nó thôi cô! Bây giờ bác sĩ kêu con vào say good bye với Charlie.
 
Tôi rón rén trở vào phòng, mới hay chàng đã thức rồi. 
-Con gọi có chuyện gì không em?
 
Tôi trả lời trong bóng tối. Thì cũng như mọi lần. Khi nó buồn không ngủ được là kiếm em tâm sự. Một lát sau con trai gọi lại. Tôi đi ra ngoài mang theo tiếng khóc não nùng ở trong phone. 
 
-Charlie đã gone rồi. Bác sĩ cho nó ngủ sau khi con và mẹ ôm hug nó good bye. Con bảo nó hãy ra đi để chấm dứt cơn đau và có đời sống khác tốt đẹp hơn.
 
Tôi chỉ còn biết nhắc. Con đã chăm lo cho nó hết lòng. Ai rồi cũng già, bệnh, chết...Mình phải chấp nhận thôi con. Con trai ngừng khóc, nói bây giờ con về nhà. Căn nhà vắng lạnh vì không còn Charlie nữa. Giờ con càng hiểu nỗi buồn của bố khi xa nó. Hiểu vì sao cô không muốn bố có thêm Charlie khác. -Phải rồi. Cô sợ lập lại vòng luẩn quẩn. Yêu thương rồi đau khổ lúc lìa xa.
 
Tôi nghe tiếng thở dài khi ghé nằm xuống cạnh bên chàng. Xiết nhẹ bàn tay ấm tôi nói khẽ. Charlie vừa mới ra đi. Không có lời nào đáp lại, chỉ nghe thêm nhiều tiếng thở dài não nuột giữa đêm về sáng. Con trai gọi thêm lần nữa. 
-Cô ơi, bố đang ngủ phải không? -Không, con. Bố thức lâu rồi. Cũng đã biết Charlie không còn nữa....
 
Lần này người cha an ủi đứa con. Charlie 14 tuổi đã là thọ lắm trong cùng một kiếp. Bố cám ơn con đã thay bố tiếp tục chăm lo cho nó. Bố hiểu Charlie đầy đủ tình thương nên nó mới sống lâu. Cả ba chúng tôi cùng chờ đêm qua chậm, trong nỗi buồn chia tay với Charlie
Tôi lặng lẽ hồi tưởng lại. Lần đầu gặp Charlie cách nay đã 6 năm hơn. Khi chúng tôi vừa ngừng xe đã thấy Charlie và con trai đứng đợi trước sân. Tôi mở cửa xe bước xuống, Còn đang bỡ ngỡ vì là lần đầu tiên gặp Charlie, thì đã thấy nó phóng nhanh tới bên tôi, quấn quýt mừng như gặp người thân. Charlie cao lớn, thoáng nhìn làm tôi sợ. Từ nỗi sợ chuyển nhanh sang cảm động, mến thương. Hỏi con sao mới gặp lần đầu, mà Charlie không lạ với cô. Con giải thích rằng loài chó rất thông minh. Nó nhận biết ai là người có thể thân gần hoặc phải đề phòng. Cô bạn Mỹ của tôi giải thích khác hơn. Là vì Charlie nhận ra mùi hương quen thuộc của người chủ cũ ở nơi tôi.
 
Tựa như màn chào hỏi đón mừng tôi kể như xong. Charlie vụt phóng nhanh qua phía bên chàng đứng. Nó chồm lên nhảy nhót không ngừng, biểu lộ nỗi nhớ mong ngừoi cha yêu quý giờ không còn bên cạnh nữa. Nhìn cả hai biểu lộ tình thương, tôi lặng lẽ quay đi vì biết gặp nhau rồi cũng phải chia tay. Charlie cũng có những buồn vui, nhưng nó làm sao hiểu vì sao người cha mến thương của nó rời xa nó.
 
Năm sau tôi trở lại Noth Carolina, gặp Charlie vẫn với vẽ háo hức mừng vui như gặp ngừơi thân. Lần này không hiểu Charlie có linh cảm được là người cha thương nó như con sẽ rời NC, và khoảng cách những lần gặp sẽ là một năm, mỗi khi chúng tôi trở lại thăm con.
 
Chàng vẫn hỏi và nghe con kể về Charlie. Chúng tôi thường được xem Charlie chơi đùa lúc FaceTime. Những trò chơi ngày trước Charlie được dạy, bây giờ đã bớt tinh nhanh. Ngày xưa con trai hay ganh với Charlie, cho rằng bố thương nó nhiều hơn con, con biết. Có lẽ khi vắng bố, tuổi thơ dần ở lại phía sau, con trai bắt đầu chăm sóc, thương yêu Charlie nhiều hơn trước. Rồi con tự tay "hớt tóc" và tắm gội, dẫn nó đi bộ, cho ăn kiêng, trị bệnh. Charlie không dưng mà giống người cha với chứng bệnh gout. Con trai không dám FaceTime khi Charlie khó nhọc leo từng bước lên lầu nữa. 
 
Một lần, con kể tôi nghe chàng muốn con đem Charlie đi đón chúng tôi ở phi trường. Ước muốn này con không thực hiện chỉ vì không muốn bố nhìn thấy Charlie giờ già yếu lắm. Nó rất khó khăn khi lên xuống xe vì đau nhức, tuổi cao. Tôi không còn nghe kể chuyện Charlie đào lỗ chui hàng rào trốn đi chơi mãi quên về. Chuyện nó đi quanh xóm lấy báo đem về cho bố, đâu biết rằng nhà mình không còn order báo nữa. Chuyện Charlie hái ăn trái chín trên cây, ăn hết cả phần con. Rồi mùa Giáng sinh Charlie đựoc chở đi Mall, đứng xếp hàng dài để được chụp hình... Người bố cũng không còn nhiều dịp xa xót, dặn dò đứa con trai không được răn đe hay phạt Charlie. Con phân trần, đã biết nó già lão lắm rồi. Tính tuổi tương đương với ngừơi, con phải kêu Charlie bằng cụ.
 
Có một năm, trước lần chúng tôi về, con hỏi ý tôi 
-Theo cô mình nên để bố gặp Charlie lúc mới về, hay trước lúc bố với cô từ giã tụi con?
 
Tôi trả lời không chút đắn đo. Gặp trước, nỗi buồn sẽ tan loãng phần nào vì mình bận rộn những ngày sau đó với ngừơi thân. Còn gặp phút chót nỗi buồn sẽ nặng, sẽ mang theo về bên đó.
 
Ngày này năm ngoái, Charlie đã được bác sĩ chích vào mũi thuốc để đi vào giấc ngủ không bao giờ thức dậy. Con trai giữ lại một phần tro sau khi thủ tục thiêu đốt đã xong, chờ ngày chúng tôi về đi rải ở hồ- nơi mà trứơc đây Charlie thường theo con trai đi bộ để vận động thay vì chạy nhảy như ngày trước.
 
Tôi khom người xuống cạnh bờ hồ, nhúm một nắm tro rãi theo con, cùng gởi lời yêu thương tới Charlie. Nguyện cầu con có cuộc đời tốt đẹp trong kiếp tái sinh. Chàng ngồi xuống bên hồ, chậm rãi và âu yếm thả nhúm tro còn lại, hẹn gặp Charlie ở mai sau...
 
Mặt hồ phẳng lặng yên bình. Những hàng cây dài bao quanh cho bóng mát bình yên. Ba người chúng tôi ngậm ngùi vẫy tay chào. Chàng ôm vai con trai xiết nhẹ.
 
-Con chọn nơi này dành phút cuối cho Charlie thật đẹp, thật bình yên. Dẫu thật buồn khi phải chia tay, nhưng Charlie đã được sống một đời trong tình yêu thương của chúng mình, trong khi đâu đó có biết bao nhiêu sinh linh bị hất hủi, bạo hành trong kiếp con người.
 
Quỳnh My

Wednesday, August 30, 2017

Sau cơn mưa

Image may contain: outdoor
Sau cơn mưa trời vẫn còn mưa. Cơn bão còn lưu luyến chưa đi khỏi. Chưa bao giờ thành phố này oằn mình đón nhận thiên tai dài ngày giống lần này.

Đêm qua sau bữa cơm tối thì điện mất. Lần này không buồn gọi công ty điện để hỏi bao giờ thì có lại, bởi hiểu họ đang sửa chửa không ngừng sự hư hại nhiều nơi cùng lúc diễn ra. Những ngọn nến và cây đèn bão. Những giọt mưa tí tách bên ngoài làm nhẹ nỗi lo. Chỉ biết cầu nguyện cho trời đừng mưa lớn, là bình an vẫn còn ở nơi này.

Cô em gái từ Austin lo lắng. Không có điện chị làm sao theo dõi diễn biến xãy ra ở chung quanh để kịp biết mà di tản. Dẫu sao thì vẫn còn có I-phone, và quận hạt không ngừng gởi message cho mình biết tin khẩn mà lo liệu. Hơn hết, còn có anh em bạn bè luôn hỏi thăm nhau để kịp giúp khi cần thiết.
Image may contain: 1 person

Nhà người dì ở vùng đất thấp, nước ngấp nghé lên thềm nhà và điện mất chiều qua. Dì yếu, mong manh lắm nên mấy đứa em quyết định phải rời nhà. Đặt dì lên chiếc cannoe xong mấy đứa đẩy ra khỏi vùng ngập nước. Một người anh của tôi đến đón ở đầu đường. Bây giờ cả nhà dì đang tạm an toàn ở nhà của anh tôi. Không khí gia đình ấm áp, cho người mẹ còn lại của chúng tôi an ổn lúc thiên tai.

Một đêm an lành nữa trôi qua. Mấy đứa em gọi tới nhà ở tạm khi mất điện. Ông làm vườn nghĩ chuyện mua máy phát điện để tạm dùng. Cũng chưa chắc nơi nào còn bán. Tôi chưa kịp vặn bếp gas dự trữ lên để nấu nước pha cà phê, thì điện bật sáng mang niềm vui trở lại
Trên ti vi bây giờ hình ảnh cứu nạn vẫn còn tiếp tục ở nhiều nơi. Những khuôn mặt đại diện của người dân có mặt khắp nơi trong nước ngập và mưa. Đoàn ngừoi thiện nguyện trong thành phố và các nơi xa, không ngừng kéo tới nhập vào đội quân cứu nạn.

Trên fb tôi cũng bắt đầu nhìn thấy, tên bạn bè, thân hữu xa gần, đã và đang đóng góp giúp nạn nhân cơn bão Harvey. Group tin nhắn trong gia đình tức thì thêm những dòng này:

"Các anh chị em, con cháu thương ơi! Gia đình mình đến hôm nay còn may mắn bình an. Xin hãy cùng nhau góp lại giúp nạn nhân cơn bão".

Tôi ấm lòng khi nhận đựoc Reply. Thầm cầu nguyện sẽ có thêm những tấm lòng chia sẻ từ gia đình cho đến mọi nhà.

Thiên đàng không ở nơi xa thẳm trên cao. Thiên đàng ở ngay nơi chốn có tình thương chân thật dành cho nhau mọi lúc. Cho dù ngoài kia mưa vẫn còn rơi...
Image may contain: 2 people, people sitting

quỳnh my

Vẫn chưa qua cơn bão

Image may contain: one or more people, outdoor, nature and water
Nhà có tám anh em ở cùng một nơi bão đi qua. Hai anh và gia đình lớn của ngừoi dì sống cùng nơi ở hướng đông I-10 East. Anh lớn ở không xa bốn đứa em gái trên khu Southwest- Sugar Land. Còn một em trai ở Katy.

Tin bão về, mỗi ngày gia đình gặp nhau ở group bằng tin nhắn, thêm sự tham gia của hai anh chị nữa khác tiểu bang. Rất may cô em út vừa mới qua cuộc giải phẫu và đang thời kỳ tịnh dưỡng. Nghĩ đến chuyện nửa đêm em ngất xĩu, phải gọi cấp cứu trong lúc bão về mà chợt rùng mình. Trong cảnh nước ngập, mưa gió đầy trời như hiện tại, dẫu muốn chăm sóc, các chi em cũng không biết phải làm sao.

Image may contain: tree, plant, outdoor, water and nature
Đã sang ngày bão thứ ba. Nỗi lo mưa gió chưa ngừng làm nước dâng lên, trộn lẫn nỗi mừng vì tất cả ngừoi thân, bạn bè vẫn an lành. Khi mưa lớn kéo dài, nước từ mặt đường mấp mé chạm nơi ngạch cửa. Nỗi lo lớn nhất đi vào giấc ngủ chập chờn, bởi sợ khi tĩnh giấc thấy chung quanh toàn nước. Chỉ còn biết dặn dò nhau cầu nguyện ngày đêm, cho mình và cho tất cả mọi người được an lành.

Giật mình thức giấc khi trời chưa sáng. Tiếng mưa rơi nhẹ nhàng cho cảm giác an lòng. Nước đêm qua đã rút xuống ngoài sân. Các chị em chia nhau nỗi mừng và chờ đợi những cơn mua tiếp nối, mong sao đừng mưa lớn.

Những trung tâm tiếp nhận ngừoi chạy bão mở nhiều thêm. Người tạm trú và người tình nguyện giúp nhiều hơn bao giờ. Trường học đóng cửa trọn tuần chứ không chỉ vài ngày. Con sông Brazos nơi thành phỏ Richmond kế cận, mực nước dâng lên vượt qua kỷ lục cao nhất trong vòng tám trăm năm trở lại đây!

Trời chưa sáng, người bạn Mỹ liên lạc hỏi nơi tạm trú. Có bốn người lớn và hai con chó cũng thật lớn như tôi biết. Thật lòng nghĩ là không mấy tiện, cùng lúc tôi suy nghĩ thật nhiều tìm giải pháp cho mình lẫn cho người. Tôi dọn dẹp sạch sẽ căn phòng trống. Vừa làm vừa nghĩ tới món ăn. Lòng tôi phân vân cũng có nguyên do. Xe của bạn sẽ phải đậu trên driveway ngập nước khi mưa lớn. Chỉ một căn phòng cho cả bốn người, và thức ăn Mỹ thì trong nhà đã hết vì không thường nấu, cũng không mua trữ sẵn vì chợ Mỹ rất gần, tiện lợi khi cần đến...Tôi bắt đầu thông suốt sau ly cà phê buổi sáng. Bảo chàng gọi mời gia đình bạn tới nhà. Họ đi lánh nạn chứ không phải đi chơi. Mình chia sẻ chứ không phải xã giao, đối đãi như bình thường vậy. Không giúp bạn khi cần mình sẽ khổ tâm nhiều. Em sẽ nấu món ăn VN và những gì mình có để chia chung. Hai chú chó mình cũng quen với chúng. Austin cao lớn nhưng hiền lành, thường theo sát bên tôi chờ đợi vuốt ve dù chẳng gặp thường. Chàng của tôi thì khỏi nói rồi, thương chó như thương con và còn nói chắc kiếp trước anh... là chó. Tôi đứng bên chờ kết quả trong lúc chàng gọi cho người bạn. Câu mời của chàng nghe khéo hơn tôi. "Nếu bạn xem nhà của tôi như nhà bạn, thì xin đem cả nhà đến đây ở với chúng tôi, chia những gì tôi có với nhau". Nghe những câu đối đáp bên này, tôi biết người bạn Mỹ đã có nơi ở tạm. Tôi vừa mừng cho bạn an toàn vừa trách mình hơi chậm. Tự dặn mình lần sau sẽ nhớ nằm lòng: " cứu bão như cứu hoả".

Sáng nay vì lo trả lời phone hỏi thăm từ khắp mọi nơi, thêm chuẩn bị đón khách hụt nên vắng mặt, làm bạn phương xa lo lắng, không biết gia đình tôi có được bình an. (Hello Nhat Thuy VI , Andy Le)
Xin cảm ơn tất cả tình thân, sự quan tâm cầu nguyện dẫu chưa bao giờ gặp. Nơi đây là chốn ảo mà tình chân, có phải không những anh em, bạn bè fb của tôi?

Bão chưa qua nhưng lòng rất ấm. Trời còn mưa nên vẫn còn nhiều lời cầu nguyện đêm ngày. Chúc bình an cho tất cả chúng ta.

quỳnh my
Bão Harvey 

Ngày thật dài

Image may contain: cloud, sky, grass, outdoor and nature

 Tiếng mưa đêm không làm cho giấc ngủ thêm ngon những khi nghe tin bão ghé qua thành phố.

Đêm ngủ muộn dõi theo tin tức quanh cơn bão. Giấc ngủ chập chờn theo tiếng gió ngoài hiên cùng ầm thanh ào ạt của mưa rớt trên mái patio ngoài khung cửa. Tôi thức dậy pha cà phê sớm. Chưa tới 5 giờ sáng, vừa đợi cà phê vừa mở ti vi, rôi hai đứa che dù đi ra sân trước, xem mực nước có lên cao giống mọi khi. Mừng khi còn nhìn thấy mặt đường. Không có "dòng sông" chợt đến, chợt đi quanh khu xóm. Bên những đỗ nát, ngập chìm nơi bão rớt, quanh đây vẫn bình yên. Có lẽ nhờ những cơn mưa khi ào ạt, lúc nhẹ nhàng mà điện, nước cũng không bị mất.

Ông làm vườn của tôi có sẵn lò gas, đèn pin cùng nến quanh năm. Bồn tắm chứa đầy nước, phòng hờ cho việc vệ sinh. Những bình nhựa đựng 5 galons nước cũng sẵn sàng trong bếp. Chuẩn bị như nhiều lần có bão về, nhưng chỉ có một hai lần cần đến. Dường như cách nay khoảng tám năm. Đêm nghe tiếng gió hú, rít gào tôi bỗng giật mình. Khung của kính tưởng chừng như sắp vỡ, nhưng không! Chỉ có mưa trút nước trên nền gạch nơi phòng khách. Ngó lên trần, một mảng mái nhà đã không còn. Lúc đó mẹ cũng vừa thức giấc, ngơ ngác hỏi sao có tiếng nước chảy như thác đỗ. Sợ kinh động người mẹ đang bệnh yếu nên tôi mỉm cười như báo tin vui. Nhà mình bị gió thổi tróc nóc một phần. Tha hồ hứng nước mưa mà không lo cúp nước. Giữa cảnh tối mờ qua ánh nến. Tôi mừng khi thấy mẹ bình thản vô cùng, trong khi tôi rất lo âu, thầm khấn nguyện cho nhà đừng sập, cho mưa ngừng mong thoát khỏi hiểm nguy. Bão đến rồi đi sau khi để lại những hoang tàn đỗ nát. Mừng khi mọi người vẫn yên bình. Công ty lợp mái nhà có mặt tức thời. Họ bọc lại thật kỹ mái ngói trong khi chờ bảo hiểm bồi thường nên không lo gì mưa nắng.

Đã nếm mùi của bão, tôi không còn hoang mang sợ hãi giống lần đầu. Riêng cảm giác trống vắng cảm nghe rờn rợn, khi mọi tiếng động chung quanh ngừng đọng làm gợi nhớ lúc cuộc chiến sắp diễn ra trong mùa hè đỏ lửa năm xưa.
Image may contain: cloud, sky, tree, grass, outdoor, nature and water

Trời đã sáng mà mây đen bao phủ nên bóng tối vẫn chưa tan. Hỏi thăm hết ngừoi thân, biết tất cả bình yên. Vào fb thấy ngừoi quen cho tin vẫn an toàn trong cơn bão. Đó chính là hạnh phúc của hôm nay.

Mưa nhẹ hạt, cảnh vật rõ dần trong ánh sáng yếu ớt của ngày, mà tôi biết sẽ dài lắm khi cơn bão vẫn chưa đi khỏi. Ra vườn hỏi thăm cây lá trong mưa, niềm vui còn đó khi lũ con yêu không đứa nào gục ngã. Sau cánh cổng, con đường trải đá nằm yên không thấy bóng ngừơi. Dứơi hồ, mặt nước dâng cao sắp chạm lên bờ cỏ. Đàn cò kiếm ăn mỗi ngày nơi đây không thấy hôm nay. Lũ chim ríu rít tìm mồi cũng vắng bóng trên những hàng dây điện hay nhánh cây quen thuộc.
Nguyện cầu cho tất cả mọi người, cùng những sinh vật nhỏ bé được an lành trong cơn bão này.

quỳnh my
Ngày đầu- Bão Harvey

Friday, August 11, 2017

Mùa hạ qua mau....





Image may contain: plant, flower, outdoor and natureMột hôm vội vã đi làm mang lộn đôi giày với hai chiếc khác nhau. Người anh cùng trường ở trời Tây có nhắc rằng, vì thiếu vắng chánh niệm cho nên như thế. Chợt nhận ra không biết bao lâu rồi tôi đã không còn, một mình ngồi lặng lẽ đi tìm về nguồn cội. Có lẽ từ khi tôi bỏ trường chay, xuống núi theo người giữa chập chùng nhân duyên của cỏi nhân sinh.

Tôi vẫn vui khi mỗi ngày nhìn thấy, thấp thoáng người anh cuộc đời lắm nỗi trầm luân. Cũng may anh giờ đã bình yên, lặng lẽ bơi qua bể khổ dẫu vẫn nặng lòng với muôn vạn sinh linh còn đang thống khổ ở quê hương. Tôi còn thấy người em bạn đạo bên xứ Úc, lên núi, vào rừng ngồi với cỏ cây. Thấy bạn tôi nơi miền biển xanh cát trắng Florida, sống đời bình dị an hòa trong đạo từ bi. Cũng ở đây tôi gặp lại người sư tỷ, một thời lang thang tìm đạo, để rồi có duyên may gặp gỡ những người bạn, người Thầy chỉ lối, dẫn đường. Chị nói với tôi những gì từng học nơi bạn đạo, mãi còn đây chứ không có mất đi. Nó là tấm bản đồ chỉ lối chị đi, vượt qua chướng ngại nhẹ nhàng hơn ngày trước. Như người biết đi xe đạp, có gián đoạn lâu vẫn biết đi. Người biết bơi, dẫu chẳng thực hành thường, khi xuống nước sẽ có lại những gì mình đã biết….

Hai chị em chỉ gặp nhau một lần ở Cali cách nay đã nhiều năm, giờ trở nên gần gủi không vì chị đã dọn về Texas. Gần vì cả hai từng đi chung một đoạn đường trong quá khứ, lẫn đồng hành trong hiện tại này. Làm sao có thể an nhiên thọ hưởng niềm vui, khi vẫn còn biết bao người lây lất, khổ đau nới quê mẹ.

Người bên cạnh và người chị đó, cùng có chung niềm yêu thương hoa lá, cỏ cây. Người làm vườn đâu khác người tu. Chánh niệm luôn có mặt từ bàn tay chăm sóc, từ mắt nhìn quan sát những đổi thay rất nhỏ. Thấy nắng cùng mưa, thấy ánh sáng và bóng tối, đất cùng trời nuôi dưỡng muôn loài. Chúng lớn lên, đơm hoa kết trái, hay còi cọc úa tàn rồi thành rác dùng bón phân cho cây khác xanh tươi. Khi vui tôi biết mình vui. Lúc buồn thì nhận biết nó đến, đi cách ra sao. Những lúc làm vườn hay ngắm nhìn cây trái, thân tâm chỉ là một mà thôi.

Cây hoa phượng mợ cho từ tháng trước, cành lá mảnh mai giờ bén đất thêm cao. Chưa thấy bông hoa phượng nào nở ở Houston. Mợ nói cây phượng ở sân nhà mợ sắp sữa già, không ra hoa nỗi vì ngất ngư, rũ rượi trong từng mùa lạnh. Trồng phượng nơi đây chỉ để ngắm lá, nhớ thương mùa hạ cũ vậy thôi. Lá phượng đẹp, lá cây chùm ngây càng đẹp, khi mình không nhìn nó như rau để nấu canh. Từ chiếc lá thấy lại thời đi học. Một thời ngây ngô ngắt “lá thuộc bài” ép vào trang vỡ để tin là học bài mau thuộc.

Mùa hạ sắp tàn theo những cơn mưa chợt đến vội, đi nhanh để cho nơi này ướt sũng, nơi kia còn khô ráo. Nhớ Sài gòn và từng cơn mưa bất chợt đổ về. Bây giờ nơi đó có còn góc phố nào tĩnh lặng, để dừng chân đứng nép bên hiên ngắm mưa bay? Chợt nhận ra vẫn còn nhớ, còn thương, còn nặng lòng về chốn cũ thật nhiều. Nơi bóng tối vẫn còn đầy trong tiếng oán than dài. Muốn nói với người anh làm sao em qua nỗi bờ kia, bởi vẫn còn lẩn quẩn nơi dòng sông ngầu đục, có hằng triệu sinh linh ai oán, kêu than.

“Mùa hạ qua mau. Đi nữa đi, trên con đường quê hương bùn lầy…” Câu hát ngày xưa nghe từ khi mái tóc còn xanh. Giờ tóc bạc mái đầu, không còn những người lính lội bùn lầy đi trong mùa chinh chiến. Còn chăng, đám trẻ thơ tội tình lội qua suối qua sông, sinh mệnh mong manh như sợi dây đu lơ lửng trên dòng thác lũ. 

quỳnh my

 

Chiều

Image may contain: flower and nature 


Những ngày mưa không cần tưới nước mảnh vườn con, nhưng vẫn ra hỏi thăm cây trái, lá hoa mỗi sớm mai trước lúc ra xe. Hỏi thì hỏi, thăm thì thăm kể luôn bàn tay vạch lá tìm hoa trái. Vậy mà chỉ sau ba ngày, đám khổ hoa chơi trò đi trốn đi tìm, kéo ra trình diện một bầy.

Thường mỗi khi nhìn thấy trái nào nở gai, đầy đặn thì hái. Chiều nay mưa không ghé qua nên hỏi thăm chúng kỹ hơn. Nhờ vậy mới biết nó chẳng "nhỏ con" như chủ nó, mà to lớn như ông làm vườn, nếu như để cho nó trốn lâu hơn. Cả chục trái chui ra trình diện. Có trái chín đỏ rụng rơi trên đám cỏ.

Ở bên này, gặp người dưng mỗi ngày thường xuyên hơn gặp người thân. Cho nên mê trồng trọt đôi khi cũng khổ. Rau trái nhiều không biết để đâu, vì đâu dễ gặp để vừa tặng vừa cho, vừa năn nỉ nhận dùm kẻo tội.

Ông làm vườn không khoẻ mấy hôm nay. Buổi chiều không nhìn thấy bếp lửa đốt bằng củi khô, khói tỏa bay cao. Chiếc võng đong đưa thật khẽ, nhịp nhàng theo tiếng hát ngọt ngào của người ca sĩ không còn hiện diện trên đời. Những bài tình ca lâu rồi mới đựơc nghe trở lại. Cũng lâu rồi có hai kẻ mãi ngóng về chốn quê nhà xa thẳm, tội tình.

Bụi hoa chị gởi hạt cho gieo, vừa trổ ra những đoá đầu tiên. Chậu thanh long mấy ngày không ngó, chiều nay cho thêm bốn nụ hoa, cùng bông hoa đã tàn đang thành trái trên cành. Vậy mà niềm vui không đến như thường lệ.

Chiều nay khi bàn tay chạm vào những dây khổ qua đan vào nhau chằn chịt để tìm hái trái. Nhớ quê nhà hơn bao giờ. Nhớ phía sau hàng rào nhà người cậu, có những dây lá giang bò chằn chịt lên nhau. Món canh chua gà lá giang mẹ nấu thật ngon. Ngày đó cậu thường gởi lá giang cho mẹ. Những đứa em phơi khô mang về Mỹ, cho mẹ tìm lại chút hương vị ngày xưa, dẫu không trọn vẹn.

Mẹ xa đời hơn bảy năm rồi. Sáng nay tin từ bên nhà cho hay cậu đã ra đi. Chợt nhận ra dẫu không gần gủi cậu giống như dì, nhưng thói quen mê cây kiểng của mấy chị em không đến từ ba mẹ, mà có lẽ di truyền từ nơi cậu.

Căn nhà khang trang, yên tĩnh ở vùng quê của cậu, giờ chỉ còn trong hồi ức. Khoảnh sân rộng trồng thật nhiều hoa kiểng, ngắm hoài không biết chán trở thành khu vườn kỷ niệm xa mờ. Nhớ lần về thăm cậu ở ngôi nhà mới, đã thích thú lẫn ngạc nhiên vì cũng là lần đầu tiên đựợc nhìn thấy cây si. Cậu không còn, căn nhà đó thuộc về người xa lạ. Đám cháu con từ đây vĩnh viễn chia tay cảnh cũ, khi người xưa đã ra đi.

Mới mấy tuổi cậu mồ côi mẹ, rồi mồ côi cha sau đó không lâu. Mẹ kể, ngày bà ngoại mất, cậu ngây ngô, hớn hở mừng vui, vì được mặc áo mới thay cho manh áo rách.

Chiều nay buồn thắp nén hương lòng. Nguyện cầu cho Cậu đựơc sinh về nơi miên viễn an vui, chấm dứt nỗi đau thân xác kéo dài của một kiếp người vui ít, khổ nhiều. 

quỳnh my
https://www.facebook.com/profile.php?id=100011327623721


Friday, March 24, 2017

Cùng một con đường



Image may contain: cloud, sky, flower, plant, outdoor and nature

Một đôi lần chợt nhận ra, cũng đã mấy mươi năm, chủ nhật là ngày an lành nhất dẫu nhiều khi bận rộn hơn ngày làm việc. Người cạnh bên đời thường không hay thắc mắc khi nghe tôi thủ thỉ. Chủ nhật này mình ra nghĩa trang viếng mộ nghen anh! Hoặc tuần này mình sẽ đến chùa ... Đôi khi chợt nhớ tới những đứa em vừa biết đã thương, chàng nhắc. Em hỏi ngày nào tiện mình hẹn dắt mẹ con của Diễm đi ăn. Hay hỏi ngày nào thì được, em nghỉ làm mình đi thăm Trang một chuyến...Không phải lúc nào cũng em nói, anh nghe hay ngược lại, nhưng thường có sự lắng nghe rồi biểu đồng tình. Không thì dời lại cho thích hợp tâm trạng cùng thời gian của người được hỏi. Phải đợi qua hơn nửa đời, chớm hoàng hôn mình mới quý thời gian. Thời gian bây giờ để dành cho mình, cho người, cho niềm vui và hạnh phúc chung- vượt qua giới hạn gia đình, thân tộc.
Image may contain: 1 person, stripes, flower, sunglasses, outdoor and nature


 Image may contain: 1 person, standing, stripes and outdoor
Nợ áo cơm chưa dứt nhưng lòng vẫn nhẹ vì đường chẳng còn dài. Đừơng trần bây giờ đi chỉ để mà đi. Hết tranh đua, hết bon chen nên hành trang rất nhẹ. Không có ngày thứ bảy nghỉ ngơi đã nhiều năm. Vắng mặt trong những buổi vui chơi, hội ngộ vào thứ bảy rồi cũng quen. Chắc chắn cuộc sống, cuộc đời không thay đồi dù mình có góp mặt hay không với nó. Chủ nhật này không dậy muộn để ngửi mùi cà phê thơm ngát từ căn bếp bay vào, trước khi nhận tách cà phê nóng nơi phòng ngủ. Gần hai giờ lái xe đi về hướng Austin để ngắm hoa nên cần đi sớm. Mùa hoa Bluebonnet vừa trở lại. Đã hẹn thầm phải đi tới cánh đồng hoa, dẫu bận rộn tới đâu. Gần cuối tháng ba, nắng xuân chưa đem theo hơi nóng. Gió mát dịu dàng lùa vào cửa kính mở hé đủ không làm rối tóc. Ra khỏi thành phố, lòng thênh thang mở rộng theo con đừơng dài cỏ non xanh biếc dọc hai bên, trộn lẫn với từng đám hoa dại vừa chớm nở.

 Image may contain: 1 person, smiling, tree, sky, grass, outdoor and nature
Thành phố nhỏ Branham hiện ra trước mắt. Bên phải là cánh đồng xanh với hoa Bluebonnet mọc chen nhau. Xa xa là nóc ngôi giáo đừơng nhỏ, bình dị hiền hoà. Bên trái con đường là cánh đồng vàng. Tôi ước gì mình được trồng xuống đó ba luống hoa mầu đỏ thật rộng, thật dài trên cánh đồng vàng, để biến dải đất mọc toàn hoa này thành lá cờ mà tôi yêu quý thiết tha.
 Image may contain: 1 person, sunglasses, flower, plant, outdoor, nature and closeup
Image may contain: tree, bridge, outdoor and nature
Đi trên con đường này, chợt nghĩ đến Trang nhiều. Nơi có cánh đồng hoa Bluebonnet, coi như là nửa đoạn đừơng từ Houston đến Austin, chỗ ở của em. Không dưng lại hỏi thầm. Có bao giờ em tới chỗ này, ngắm nhìn bức tranh đẹp tuyệt vời thiên nhiên ban tặng. Em, ngươi đàn bà trẻ lạc loài nơi xứ lạ. Đi làm sáu ngày trong tuần với 60 giờ, không có ngày nghỉ cuối tuần dành cho con gái nhỏ. Nhớ lần thăm trước, lòng thầm xa xót. Em bị bệnh cúm nhiều ngày nhưng vẫn đi làm. Có lẽ nhờ chiếc khẩu trang mà khách an tâm, nghĩ em ho hen vì dị ứng cùng hoa cỏ. Ra mở cửa là cô bé mình hạc xương mai, bơ phờ tóc rũ. Chợt nhận ra em nhỏ bé, mong manh dù không phải gặp lần đầu. Tính trẻ thơ còn đọng lại thật nhiều. hoàn toàn không phải "bà ngoại" dữ dằn, đanh thép khi nói về những vấn nạn hay thời sự đang nóng bỏng ở VN. Em mừng vui, chạy nhanh đến mở quà. Là bánh pound cake , ô mai, mứt tắc, trái cây... hái từ vườn nhà cùng món tự làm. Em lăng xăng chụp hình rồi vừa ăn thử vừa reo vui. Khi nhớ ra thì đã trễ giờ hẹn đi gặp bác sĩ. Theo em tới phòng khám bệnh cầu may. Không có chỗ trống em đành đi về cùng với bệnh.
 
Dẫn nhau đi ăn trưa ở quán phở, có cô mỹ trắng hầu bàn lịch sự, dễ thương. Em than, ở đây không có tiệm Việt nào ngon. Về lại nhà em, thời gian trôi qua mau quá. Con gái Pha Lê của em đi học về chỉ vui với con chuột bạch trong chiếc lồng. Cả hai mẹ con cùng lặng lẽ trong sinh hoạt bình thường của mỗi ngày. Hai chị em đắp chung một chiếc mền, choàng chung chiếc khăn màu cờ-là quà tôi làm tặng riêng em. Chụp vội mấy tấm hình xong, tôi ngỏ ý muốn vào bếp nấu cho em nồi cháo cảm mà không được. Tôi hiểu vì bên ngoài chiều đang xuống, em lo xa lộ sẽ kẹt xe. Nhìn vẽ bịn rịn lúc chia tay nghĩ mà thương. Em thiếu vòng tay người mẹ từ thuở nhỏ, thiếu luôn cả tình thân ruột thịt nơi xứ lạ, vì người cha yêu thương cũng đã xa đời. Ôm em thật chặt lúc chia tay, dặn dò làm lại hẹn gấp đi khám bệnh. Trời bên ngoài còn lạnh mà em đi chân đất theo tiễn anh chị ra xe. Cái dáng nhỏ bé càng thêm nhỏ, thêm lẻ loi tội nghiệp trước sân nhà quạnh vắng đứng nhìn theo.
 Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting and indoor


Đường về bỗng thấy dài. Bóng đêm dần bao phủ chung quanh. Trên trời, mảnh trăng non treo lơ lửng cạnh dải mây vắt ngang qua. Nghĩ đến thân phận con người lòng nặng trĩu nỗi buồn. Lẽ ra một người trẻ tuổi như em, sẽ an nhiên vui hưởng cuộc sống đầy đủ trong hiện tại. Em quên đi nỗi lạc lỏng nơi đất khách, để ngóng về phía quê nhà. Để đau chung nỗi bất công, tàn ác của chế độ phi nhân, dành cho người ở lại.

Bước vào sân nhà, trời đã vào đêm, vừa lúc Trang gọi, hỏi anh chị về đến mhà chưa vậy? Nghe trả lời, em vui mừng nói bây giờ mới thật an tâm, rồi dặn tiếp. Em mới Live stream sau lúc chị về. Lát nữa hết mệt anh chị vào coi nhỏ em "chửi" tiếp. Tôi cười. Em bệnh nói còn không ra tiếng thì hơi đâu nữa mà làm video mới! Trang liến thoắng trả lời. Thì lúc nảy em cho chị coi cái App đổi tiếng nói và khuôn mặt của hai chị em mình đó! Đâu ai biết em đang bệnh nói chẳng ra hơi, vì vẫn "chiến đấu" oai hùng như bình thường vậy thôi mà!

Tôi hiểu vì sao tôi thương em, dẫu khoảng cách của hai thế hệ hoàn toàn khác biệt. Lúc em chào đời thì tôi đã rời xa quê nhà đen tối, lầm than. Để giờ đây gặp lại nhau, cùng đau đáu ngóng về một phía.

Em đau, tôi đau. Cả dân tộc Việt Nam đau.

Quỳnh My

















Monday, February 13, 2017

Mãi còn thương

Image may contain: plant, flower and nature



Em trong mùa nắng hạ
Anh đến, cơn mưa rào
Nụ hoa tình nở muộn
Hong ấm cuộc đời nhau

Đời lênh đênh sóng nổi
Biển khổ cuộn niềm đau
Mắt thương nhìn cố quốc
Giọt buồn ngấm trong nhau

Vòng tay nồng hơi ấm
Muốn ôm trọn quê nhà
Yêu thương cuồn cuộn chảy
Tan vào tình đôi ta...

Thảo Ly