Sunday, May 29, 2016

Từng ngày qua đi...

 
Không biết bao lâu rồi, thú vui ra vườn ngắm nhìn từng chiếc lá, nụ hoa đã bị bỏ quên. Chỗ ngồi trước hiên bên cụm hoa vàng; trên chiếc ghế sau vườn cạnh bụi hoa màu tím và cả chỗ nằm nghe chim hót, ngắm chiều tà không còn nữa.

Dường như tất cả bắt đầu thay đổi, từ khi cá chết, dân miền Trung thêm khốn khó, lầm than. Từ khi lo lắng bồn chồn theo những bước chân rầm rập xuống đường. Từ khi nhìn cảnh máu đổ, người đánh đập người tàn bạo hơn bao giờ, chỉ vì câu hỏi hết sức bình thường: Vì sao cá chế?. Từ khi nghe tin những người con gái Việt Nam ở bên này đã lên đường, trở về đất mẹ mồi đốm lửa cho ánh sáng tự do bùng cháy. Rồi các em mất tích...Nancy Nguyễn bị bắt từ Saigon đã trở về. Còn Mã Tiểu Linh vẫn chưa có tin em.

Niềm vui vừa nhen nhúm đã lụi tàn. Hàng vạn bước chân xuống đường ở Saigon, Hà nội, miền trung, có lẽ nào như đứa bé mới tập đi. Loạng choạng ngã xuống rồi không đứng dậy. Chút ánh sáng dân chủ vừa le lói, chợt tắt theo những bàn chân lui vào bóng tối ẩn mình. Những người cất cao tiếng nói tự do không sợ bắt bớ tù đày, chỉ sợ cô đơn vì thiếu đồng hành bên cạnh. Trãi lòng theo những đứa con yêu của mẹ Việt Nam, đã từ bỏ hạnh phúc đời thường để đổi lấy sự tra tấn, nhục hình từ thể xác đến tinh thần, chỉ vì quá yêu thương dân tộc, quê hương. Có những giọt nước mắt âm thầm chảy xuống trong khi làm việc. Cảm nghe ướt gối, mặn môi những đêm khuya, khi nghĩ tới Trần Huỳnh Duy Thức. Có cách gì để giữ lại anh- vị bồ tát giữa đời vì tình yêu thương nhân loại sẵn sàng cho đi cuộc sống.

Ngày tháng êm đềm ở nơi này đã hết êm đềm, dẫu lòng thêm ấm khi âm thầm nhận vào đời sống nhiều khuôn mặt mới. Những người anh, người chị, người em ở bên này mà lòng gởi tận bên nhà. Những đứa em có trái tim nồng ấm, thiết tha quên tuổi thanh xuân dẫm lên gai góc mà đi. Những người mẹ trẻ, cách này hay cách khác không ngừng làm đẹp cuộc đời. Bằng tiếng nói cất cao không sợ hãi đòn thù. Bằng đôi vai ghé xuống, sớt chia cơm áo cho những cảnh đời bất hạnh dẫy đầy quanh cuộc sống....

Nguyễn Ngọc Như Huỳnh, Phạm Thanh Nghiên, Lâm Ngân Mai, Hoàng Mỹ Uyên, Hồng Thái Hoàng....Những cái tên đã trở nên gần gủi mỗi ngày quanh cuộc sống bây giờ. Các em là ngọn đuốc, những ngọn đuốc riêng lẻ, lạc loài giữa biển người cùng cảnh ngộ nhưng không cùng tri thức.

Nguyện cầu cho Mẹ Việt Nam có đàn con biết thương yêu dân tộc, quê hương. Cùng chung vai góp sức xây dựng ngôi nhà của tiền nhân để lại trước khi quá muộn. 
 
 
 Quỳnh My

Monday, May 23, 2016

Sinh nhật Dì

Hôm nay là ngày sinh nhật lần thứ 81 của dì- người em gái duy nhất của mẹ còn sót lại và là người có khuôn mặt giống mẹ nhiều.

Ông bà ngoại có sáu người con, bốn gái hai trai. Nghe mẹ kể bà ngoại là người xinh đẹp, đảm đang, đã tận tụy với nhà chồng cho đến lúc lìa đời. Bà ngoại làm nhiều thứ bánh cho mẹ đem đi bán. Ngoại nhọc nhằn, mẹ cũng nhọc nhằn. Đôi quang gánh trĩu nặng trên vai, mẹ rời nhà khi trời chưa rạng sáng bên nhiều nỗi sợ vây quanh. Người thiếu nữ đẹp mặn mà thuở ấy, sợ bóng tối, sợ ma, sợ cả người khi một mình rão bước trên đường làng lúc trở về, vì có nhiều trai làng đi theo trêu ghẹo, cho dẫu họ không ngần ngại mua hết bánh trong những ngày mẹ bán ế trở về. Khi bán hết hàng, niềm vui của mẹ không bao giờ trọn vẹn, bởi số tiền lời chỉ đủ cho bữa ăn vô cùng đạm bạc. Mẹ lết thết rời phiên chợ làng với những giọt nước mắt nuốt vào trong khi nghĩ đến bà ngoại bệnh quanh năm bởi lao lực, lao tâm, chưa bao giờ được nếm những món ăn đủ đầy dinh dưỡng.

Mẹ đi lấy chồng năm mười chín tuổi. Hai mươi tuổi mẹ sinh đứa con đầu lòng cũng là lúc ngoại lìa đời. Trong đàn em nhỏ mồ côi của mẹ, có cậu dì còn hớn hở, mừng vui khi được thay áo mới thọ tang cho ngoại. Hơn bốn mươi tuổi bà ngoại mất chỉ vì bệnh không có tiền chạy chữa thuốc thang. Mẹ mang nỗi đau bởi bất lực, chưa làm gì để đáp đền. Nghe người lớn nói bà ngoại chưa siêu thoát, hay trở về bên đàn con dại mồ côi. Mẹ nhiều đêm ngồi trong bóng tối, trong căn buồng chỗ của ngoại nằm, quơ tay tìm giữa khoảng không, ao ước một lần được chạm vào bà ngoại.

Rồi một ngày tin dữ đưa về. Ông ngoại và người em trai kế của mẹ bị chặt đầu quăng xác xuống sông, vì tham gia phong trào chống pháp. Nhờ người lặn xuống sông tìm xác, mẹ đợi đêm về cùng người bà con bó xác ông ngoại và xác cậu, hai người gánh hai đầu, lén lút mang về chôn cất lặng thầm. Cũng vì lòng căm phẫn giặc Tây mà người em trai ông ngoại bỏ nhà theo kháng chiến. Lòng yêu nước bị phản bội, đã cầm chân ông ở lại đất bắc cho đến năm 1975. Đàn em của mẹ chia hai. Hai người em gái về ở với ông bà cố, cậu út và dì theo về cùng mẹ. Mười mấy tuổi dì theo cha ra ngoài kiếm sống. Có lần sau cuộc giao tranh giữa rừng cao su của hai bên, cha hốt hoảng đi tìm. Dì nằm bất động bên nhiều xác chết, chiếc nón lá phũ lên khuôn mặt. Cha đau đớn không cầm nước mắt, nghĩ cách làm sao mang xác đứa em về. Cùng lúc dì bật dậy mừng rỡ kể. Em đã giả bộ chết để qua mắt họ.




Rồi dì đi lấy chồng. Ba mẹ gả dì cho người đàn ông từ bắc trốn vào nam giống như cha. Sau những tháng năm lận đận trong nghèo khó, cha mẹ rời Sài gòn về sống nơi tỉnh nhỏ như chạy trốn nỗi buồn khi người anh trai mười tuổi chết vì bệnh thương hàn. Những ngày cơ cực qua đi. Cha tạo nên cơ nghiệp nơi đất lành chim đậu. Thừa hưởng tính đảm đang từ ngoại, dì lấy chồng về sống ở Saigon, vừa tròn bổn phận làm dâu vừa buôn bán tại nhà phụ nuôi một đàn con. Thỉnh thoảng dì bỏ hết để đi thăm ba mẹ. Căn nhà mỗi lúc có dì tràn ngập niềm vui. Ngoài quà bánh mua từ thành phố, là tình thương dành cho lũ cháu đong đầy. 

Mẹ với các dì xuất thân là thôn nữ nhà nghèo, nhưng có gương mặt tỏa sáng và thanh thoát. Cách đi đứng, nói cười rất đổi khoan thai. Đám cháu đôi khi đã ngẩn ngơ, khi lặng ngắm dì mồi lửa châm thuốc hút. Dì cười hiền rồi phân trần. Tại hồi nhỏ đi chăn trâu cả ngày đâu biết làm gì. Nhà ngoại trồng thuốc rê, bắt chước mọi người hút thử dì ghiền lúc nào không biết. Mẹ cũng chăn trâu khi còn bé và may thay không hút thuốc như hai người em gái. Kỷ niệm chăn trâu của mẹ là không nhận ra con trâu nào của nhà mình. Người bà con của mẹ ham chơi, đã biết cách làm cho mẹ trông nom trâu người mà tưởng trâu mình cho đến lúc chiều về.

Nhờ dì bươn chải nên tuy làm công chức, dì chú đã xây thêm một căn nhà thuộc quận Nhà Bè. Sau mùa hè đỏ lửa 72, ba mẹ bắt đầu lại bằng hai bàn tay trắng. Đàn con 10 đứa giờ chia tứ tán. Người ở lại chiến trường An Lộc, người đóng bên giòng sông Thạch Hãn năm xưa. Một người anh lên đại học về Sàigon ở với dì. Thương đám cháu nhỏ, dì chú mời ba mẹ về Saigon ở căn nhà còn bỏ trống. Thêm lần nữa cha cố sức, lo cho đàn con còn lại ấm no. Cuộc sống vừa đi vào an ổn, ngày tang của đất nước ập về năm 1975. Đàn con của ba mẹ giờ thu nhỏ lại. Đứa theo chồng rời nước đã lâu. Đứa xuống tàu làm người di tản. Đứa vượt biên tìm đất sống bình yên. Dì nghèo nhanh vì đồng lương chết đói của chồng, vì mọi người cùng đói rách khó mà buôn bán. Mỗi buổi sáng dì đi đò qua sông sang nhà cũ. Mẹ đợi dì cùng đi chợ với nhau, để mua thêm cho dì đủ nấu một ngày. Thỉnh thoảng mẹ ngồi bên đợi, trả tiền khi dì ăn xong món ăn ưa thích mà lâu rồi không có dịp nấu ở nhà. Mẹ vốn ngại ngần chuyện ăn uống bên ngoài. Thương em nên ngồi đợi em ăn.

Rồi các anh chị bảo lãnh gia đình đi Mỹ. Mẹ ra đi mà lòng gởi lại bên nhà. Người em gái út của mẹ đã mất vì bệnh ung thư, khi khám phá ra thì đã muộn. Dì vẫn tiếp tục cuộc sống khốn khó cho đến khi đứa con gái vượt biển thành công, sang sống cùng ba mẹ bên đây. Sau vài năm, hai chi em may mắn ở cạnh nhau. Dì bây giờ đã ngừng hút thuốc rồi, mỗi ngày các anh thay nhau chở dì sang chăm sóc cho ba mẹ. Với dì, cha là người anh lớn đã bảo bọc từ khi dì là đứa trẻ mồ côi. Dường như nhân duyên đã có tự bao giờ. Đến cuối đời, dì vẫn là người cận kề bên ba mẹ. Dì nấu cháo, rót nước, cạo gió cho anh chị trong những ngày bệnh mà cả đàn con mỗi đứa mỗi sống cuộc đời riêng. Sau khi cha từ giã cuộc đời, đứa em mua miếng đất cạnh chỗ nằm ba mẹ. Rồi mẹ ra đi, chú ra đi. Mai này dì rồi cũng yên nghỉ cạnh bên ba mẹ.

Dì là mẹ còn sót lại trên đường đời đang ngắn lại từng ngày. Sinh nhật dì đám con cháu vây quanh, trong nỗi hạnh phúc còn dì là còn mẹ

 


 Quỳnh My

Sunday, May 15, 2016

Chiều chiều...

“Chiều chiều ra đứng ngỏ sau 
Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều”

Trời mưa. Mưa chiều thứ bảy, mưa qua chiều chủ nhật. Giữa những cơn mưa có chút nắng về. Giữa những bụi hoa khoe màu rực rỡ có nhiều cỏ dại. Buồn không muốn làm gì, bởi “ruột đau chín chiều” không phải từ buổi chiều nay. Nó bắt đầu bần thần, lo lắng rồi đau quặn thắt từ lúc nhìn cảnh máu đổ, người đánh đập người ở quê nhà.

Khổ nhục, lầm than, bơ vơ và quá nhỏ nhoi. Những người con gái bỏ quên thời thiếu nữ, những người mẹ trẻ bỏ quên nỗi sợ hằng đeo đẵng, dường như có từ lúc chào đời để xuống đường. Chỉ xuống đường đi những bước thảnh thơi, để nói lên nguyện vọng chân thành trước thảm họa dồn con người vào chỗ khốn cùng, sắp sữa không còn đất sống. Họ có tội gì đâu mà đón nhận đòn thù, từ những người đàn ông mang tâm địa của loài ác thú đang say máu, được nuôi sống bằng đồng tiền mồ hôi, nước mắt của dân lành. Không phải một lần góp mặt bị đòn thù tra tấn rồi thôi, họ đã có tên trong danh sách của tù nhân không phạm tội. Nhà rồi trở thành tù. Những con đường đi lại mỗi ngày cũng là nơi thảm họa chực chờ ập xuống. Đau nỗi đau chung của mẹ Việt Nam. Nỗi đau của người mẹ, người em, người chị bất lực nhìn người thân bị tước đoạt quyền làm người, bị đối xử tệ hơn loài vật chỉ vì yêu thương dân tộc, quê hương.

Hoa mấy bụi mà cỏ dại nhiều vô kể. Khu vườn sẽ hoang tàn khi nỗi lười, nỗi khổ, nỗi buồn làm thụ động buông trôi. Hai bàn tay thiếu chở che bị cào sướt, bị gai đâm chảy máu. Đôi bao tay làm vườn không được đoái hoài cũng bởi buồn phiền. Chỉ mảnh vườn nho nhỏ, nhưng đã cùng sống với nó thì phải nhọc nhằn. Muốn nó xinh đẹp cho nhiều hoa trái thì càng thêm nhiều công sức. Mới bắt đầu làm vườn đôi khi chán nãn. Kết quả đâu chưa thấy chỉ thấy hao tốn thời gian và tiền bạc mà thôi. Ngày nghỉ bớt đi đây đó, chợt thấy mình trở thành người làm vườn cần mẫn tự bao giờ. Ừ, mảnh đất này mình không chăm sóc thì ai sẽ vào đây? Không nhổ đi gai góc, cỏ dại, trừ sâu bọ thì mong gì có khu vườn đẹp.

Cái xấu, cái ác và những gì không cần thiết cần loại bỏ. Phải bắt tay vào chăm sóc mảnh đất hoang dại, khô cằn nhiều gai góc lâu rồi. Ngôi nhà Việt Nam không của riêng ai. Khi bỏ mặc, thờ ơ, chấp nhận cũng là dung dưỡng cho điều xấu ác, thì những gì tốt đẹp mãi mãi ở xa tầm tay với.

Chiều nay có người khóc cùng mưa. Trong cơn mưa đó vẫn nhìn ra khu vườn đẹp. Đống rác thật to ngày mai sẽ được mang đi. Hai bàn tay đầy vết cào sướt của gai không cảm thấy đau khi nhìn ngắm từng bông hoa khoe sắc. Xin được tặng những bông hoa đẹp nhất cho anh, cho chị, cho em. Cho những người biết yêu thương đất mẹ, đã chăm sóc giữ gìn cho đất biển thôi đau bởi bàn tay tàn phá của ngoại bang.

Nguyện cầu cho những người tôi thương chân cứng đá mềm. Bóng tối sẽ qua, ngày mai trời lại sáng.


                                                            quỳnh my

Monday, May 09, 2016

Nhớ Mẹ


Hơn sáu năm kể từ Mẹ mất, nỗi bơ vơ vẫn còn nguyên. Đã sáu lần Mother Day tôi nhận đi làm ngày chủ nhật. Đi để được nhìn, được chia nỗi hạnh phúc của mẹ và con gái. Để thấy hình ảnh những người con trai mặt rạng rỡ niềm vui khi ghé mua tặng Mẹ món quà, để Mẹ được chăm sóc, nâng niu bởi nhiều người với nhiều service khác nhau.

Mỗi lần ra vườn sau hái trái, cắt rau tôi nhớ Mẹ tôi hơn bao giờ. Ngày đón Mẹ về nhà, tôi trồng thêm rau và một ít hoa cốt để mẹ vui. Những ngày không nắng nóng nhiều tôi dắt Mẹ ra sân, ngồi trên chiếc ghế đặt dưới tàn cây quýt trong khi tôi tưới cây quanh khu vườn nhỏ. Khi các anh em tới thăm, những đứa cháu hái quýt bóc vỏ ăn tại chỗ. Mẹ vui nhiều khi nhìn đám trẻ hồn nhiên. Bây giờ vườn nhà hoa trái nhiều hơn nhưng Mẹ không còn để cùng ngắm với tôi. Cây ổi Mẹ ương cho tôi từ hột đã chết trong một năm có nhiều ngày lạnh ở đây. Năm nay tôi có cây ổi người bạn từ New Orlean mang tặng mới ra hoa. Nhìn đâu tôi cũng thấy Mẹ tôi.

Sau vườn bây giờ có hai chiếc ghế dài, nép dưới bóng mát của hai cây cam và quýt. Tôi ước gì Mẹ ngồi bên này để xem tôi hái ớt, hái cà. Phía bên kia sẽ là những trái đu đủ chín cây vàng rực...Sáng nay vừa tưới cây tôi vừa khóc. Ngỡ như mới hôm qua Mẹ còn đang ở bên tôi, với hoa trái cùng nụ cười hiền muôn thuở.                                                                    




Tôi chùi nước mắt, lấy kéo cắt những nhánh hoa cắm vào ly nước rồi xếp những trái đu đủ chín vào chiếc đĩa nhỏ dâng lên bàn thờ cúng hai bà Mẹ.
 
Mẹ ơi, tình thương trao về Mẹ bây giờ, là tình thương con nguyện san sẻ đi cùng khắp, trong khả năng có thể của con. Những đứa cháu của Mẹ đã hiểu con như hiểu bà ngoại của chúng khi xưa. Khi còn làm việc, con sẽ còn vắng mặt ở nhà trong ngày chủ nhật Mother Day. “Việc lành dù rất nhỏ vẫn không nên gián đoạn”. Lời vàng này sẽ ở bên con như Mẹ luôn luôn ở trong con.
 
 



quỳnh my
Mother's Day 2016






Monday, May 02, 2016

Cám ơn Anh

Tháng Tư vừa qua đi, để lại nhiều trăn trở như khi đến. Dấu mốc thời gian thuộc về quá khứ vốn chỉ là con số trên tờ lịch cũ, nếu như nó không để lại hậu quả khôn lường của bức tử, khổ nhục, đọa đày, chia cách đớn đau... đồng hành với nỗi oan khiên của người bị tước đoạt quyền sống, quyền làm người trong một đất nước nhỏ bé, mang tên gọi Việt Nam.

Ngày 30 tháng Tư sau 41 năm, anh làm gì? Chị làm gì? Em đã làm gì khi nghĩ đến thảm họa dân mình đang gánh chịu? Từ quê nhà, hàng ngàn người đã đồng loạt xuống đường. Những tấm lòng bao lâu khép cửa vì sợ hãi, vì vị kỷ đã bung ra trước viễn ảnh nước mất, nhà tan vì bạo quyền khanh tay ngồi nhìn hàng vạn người đang lâm vào cảnh khốn cùng. “Rước voi về dầy mã tổ” là những gì mà kẻ thống trị đã và không ngừng tiếp tục làm, mặc cho những lời oán than của dân mình thấu tận trời xanh suốt 41 năm qua. 

Dậy mà đi! Phải đợi 41 năm mới nhìn thấy được hình ảnh hào hùng của của tộc Việt Nam. Từ Hà Nội, từ Saigon dân tôi đã đồng loạt xuống đường. Đã đến lúc mọi người cùng hiểu khiếp nhược đồng nghĩa với ươn hèn. Cúi đầu, ta thán trong sợ hãi có nghĩa là chấp nhận và dung túng, nuôi dưỡng cho điều xấu ác ngày một lớn. 

Niềm vui vỡ òa trong niềm thương cảm vô bờ. Tôi yêu thiết tha mảnh đất hình chữ S. Yêu Sài gòn, yêu Hà Nội, yêu miền Trung khốn đốn tai ương. Tôi yêu các anh, các chị và em đã đổ máu, đã bị bắt bớ giam cầm chỉ vì lòng yêu nước. Cùng lúc nhận ra có rất nhiều anh thư đất Việt khắp nơi đã xuất hiện khi nước biến. 

Ở bên này, có một đấng anh thư mà người di tản hầu như ai cũng biết là bà Hạnh Nhơn, cựu sĩ quan quân lực VNCH. Với tôi bà là Bồ tát giữa đời- một đời tận tụy cứu khổ ban vui cho người khác. Ngày cuối tháng Tư tôi gởi text cho bà. Message bị trả lại phải thay bằng cuộc gọi

-Thưa cô, cháu muốn nhận một hồ sơ bảo trợ Thương phế binh loại nặng ở Saigon. Cháu gởi text cho cô mà không được. 
-Em ơi, bà già quê này vẫn dùng điện thoại cũ xưa chỉ để gọi đi và nhận lại mà thôi. Em đợi cô chọn một hồ sơ rồi gọi lại cho em.

Tôi chọn người ở Saigon trong ý nghĩ sẽ nhờ người chị kết nghĩa ở Saigon thay tôi trao tặng. Chị có cha tự kết liễu cuộc đòi sau lúc ra tù. Có em gái vượt biển bỏ thây trên đảo. Trên tất cả, là một tấm lòng yêu quê hương, dân tộc thiết tha nên sẽ xoa dịu phần nào nỗi bất hạnh của người thương binh đó.

Tôi có câu trả lời cho em gái. Chị làm gì mà không tham dự lễ Tưởng Niệm 30 tháng Tư năm nay? Tôi muốn bày tỏ lòng tri ân đến một người đã hy sinh xương máu cho tôi được sống an lành thuở ấy. “Một gia đình một Thương phế binh”. Người thương binh tôi nhận vào gia đình là một Binh nhứt Thủy quân lục chiến. Anh mất hết hai chân, lang thang không nhà có lẽ cho đến hết cuộc đời. Bà Hạnh Nhơn dặn dò. Em nhớ dặn anh ấy ghi số quân trong hồi báo. Để mình biết chắc người nhận là anh, vì đó là địa chỉ tạm nhờ thôi.

Có một giọt lệ lăn dài trên má khi tôi ghi nhanh lời nhắn cho một người chưa gặp bao giờ. “Em xin được gởi tới anh với tất cả lòng thành và sự biết ơn. Nguyện cầu cho anh luôn được bình an”.

Bên tai tôi chợt nghe tiếng nói nhẹ như làn gió thoảng, của người đồng hành luôn lặng lẽ bên mình.

-Cám ơn Anh. Cám ơn em
 
quỳnh my