Saturday, April 30, 2016

Đêm Tưởng Niệm





Hai đứa trẻ cùng chào đời ở miền trung. Cách nào đó chúng có mặt trong viện mồ côi ở Hội An rồi trở thành con của hai gia đình, một ở Main một ở N.Carolina khi mới vừa vài tháng tuổi.

-Cô ơi! Con mới vừa tìm qua Google bản nhạc Đêm chôn dầu vượt biển để gởi cho Edward. Nó sẽ đàn bài này trong đêm văn nghệ Tưởng niệm 30 tháng Tư ở Main.

Hai đứa bé ngày xưa giờ đã tuổi 20. Một đứa nói tiếng Việt rành rẽ bằng giọng bắc, đứa không biết tiếng nào bởi bố mẹ nuôi là người Mỹ. 

-Nói cho cô nghe vì sao con chọn Đêm chôn dầu vượt biển? 
-Con thích nghe Thanh Tuyền hát bản này. Con hiểu ý nghĩa của nó trong tiếng Việt. Con không ở đó để tập cho nó hát. Edward đàn bài này con nghĩ thích hợp cho đêm Tưởng Niệm Tháng Tư.

Nghe con nói mà thương. Hai đứa trẻ như hai trái chuối vỏ vàng, ruột trắng. Cả hai hầu như sống với cộng đồng bản xứ hoàn toàn. Trong tận cùng sâu thẳm bên trong, dòng máu đỏ da vàng luôn trăn trở. Năm ngoái chưa tới mùa hè con đã vội về, để được tham dự buổi ca nhạc đánh dấu 40 năm biệt xứ.

Một lần đứa con trai tâm sự. Đám anh em con có vài đứa muốn tìm về home town của tụi con. Nhất là Edward. Nó muốn tìm lại cha mẹ ruột. Con không muốn đi nên chọc nó. Mẹ của tụi mình chắc không có chồng mà có con nên bỏ hai đứa vô viện mồ côi. Hỏi sao con nói thế. Thì trong khai sinh tụi con không có tên cha!

Nghe như có chút gì chua xót, ngậm ngùi ở trong lòng. Lớn lên con đã hiểu, sinh làm người Việt Nam ở đất nước VN quá bất hạnh, khổ đau. Con tự biết dẫu ở trong trại mồ côi nhưng bọn con là những đứa trẻ có mẹ cha. Một đứa khát khao tìm lại đấng sinh thành. Đứa dường như sợ hãi tìm ra sự thật sẽ càng thêm đau khổ. Dẫu sao những người mẹ quá nghèo nàn cơ cực đó đã không hủy hoại con mình, chỉ vì trong tận cùng cảnh khổ không cưu mang nỗi. Những tờ khai sinh gởi theo đứa trẻ bị bỏ rơi, là nỗi đau, là niềm hy vọng một ngày mai nào đó. Cũng nhờ bị bỏ ở viện mồ côi mà các con có mặt nơi đây.

Bảo con khuyên đứa anh em đồng cảnh ngộ gắng đợi cho đến lúc học xong. Khi đó sẽ có khả năng để giúp nếu như may mắn tìm được cha mẹ ruột. Tạm thời bây giờ, con nói với Edward nếu nó muốn có cha mẹ người VN thì mình sẽ adopt nó vào gia đình luôn. Con thấy có được không? Nghe có tiếng cười vọng lại qua phone. Con biết cô sẽ nói vậy nên đã rủ nó cùng con qua Houston một chuyến.

Hai đứa trẻ trong viện mồ côi thuở ấy vẫn nặng lòng cùng nguồn cội. Đêm 30 tháng Tư năm nay, trong nỗi buồn lê thê của hơn 40 năm, nhóm lên niềm hy vọng. Một ngày nào đó không xa lắm, quê hương khốn khổ, lầm than sẽ rầm rập những bước chân trở lại Việt Nam. Bọn trẻ cùng nắm tay nhau trở về, đem tài sức dựng xây quê mẹ.

Quỳnh My
Ngày cuối tháng Tư 2016

Saturday, April 23, 2016

Còn mãi tháng Tư





  
Tháng Tư, mây xám giăng giăng. Trời buồn đất cũng buồn theo. Cơn mưa dài  cho nước dâng cao, tạo thành từng giòng sông chợt đến mang theo hoạn nạn, tai ương quanh thành phố. Mưa dừng, cho lòng đường chìm sâu dưới nước hồi sinh. Nắng nhẹ lên hòa cùng tiếng chim, nghe như rời rã sau mấy ngày mưa gió thật nhiều. Em nằm trên chiếc võng, gần những bụi hoa hồng cạnh hàng rào. Khoảng không gian an lành, lẽ ra là hạnh phúc có sẵn bây giờ. Hạnh phúc có sẵn cho người bằng lòng với những gì mình đang có. Nhưng sao không cảm nhận mình hạnh phúc. Anh trầm tư, em trầm tư ....Hai đứa nhìn cùng chiều mà thành hai hướng. Mỗi người dường như đang bơi trên giòng nước ngược. Giòng nước gập ghềnh từ dạo tháng Tư xưa.

Năm anh hai mươi, em chưa tròn mười tám…Chợt nhớ, chưa bao giờ em hỏi, ngày ra đi anh có bỏ lại sau lưng bóng hình ai? Có một điều em biết rõ, anh mang theo quê hương và người mẹ một đời tần tảo vì con- đàn con sớm mất cha. Những tháng năm ở đó, anh chưa từng kể em nghe đời sinh viên có gì vui. Trong mớ ký ức còn đọng lại bây giờ, là âm vang lời kinh đêm mẹ tụng. Là hình ảnh những người bạn khoác áo trận đi vào binh lửa, cho anh an lành ở lại giảng đường. Bạn anh là những người trai mất trọn gia đình để mỗi lần về phép ghé tìm, lúc chia tay không hẹn lần sau. Bạn anh, có phải là ‘người chiến sĩ đã để lại cái nón sắt bên bờ lau sậy này’. Hay bạn anh là nấm mồ mất dấu nơi núi rừng đất Bắc, qua những năm tháng tù đày bởi những người anh em không có tình người sau lúc chiến tranh tàn.

Bắt gặp bảng tên đường tiếng Việt ở đây, anh bùi ngùi nhớ bạn. Những đứa bạn làm trai thời loạn giờ biệt tăm nơi đâu? Hàng triệu trái tim người xa xứ mãi ghi ơn Chiến Sĩ Vô Danh. Thành phố Houston bây giờ, có thêm nhiều để kể cùng người bản xứ, để nói về con đường mang tên những anh hùng dân tộc, đã tuẫn tiết khi không giữ được tự do, no ấm cho miền Nam yêu dấu. Có từng giọt nước mắt rơi nhanh trên má, trong niềm kính ngưỡng chân thành từ những đôi mắt màu xanh lẫn màu nâu khi nghe, biết, hiểu thêm về đất Việt, về con người của chính thể VNCH mà xưa kia họ từng quay lưng vì ngộ nhận. 

 Image result for Hinh anh ngay 30-4-1975

Hiểu thì đã muộn. Có cách gì quay ngược thời gian. Để không riêng gì họ mà cả những người thờ ơ khi vận nước điêu linh, có cơ hội làm điều tốt đẹp. Người nằm xuống cho lý tưởng tự do không nuốt hận ra đi. Để lòng biển rộng không là mồ chôn lạnh lẽo, của những oan hồn chết thảm năm xưa khi đi tìm hai chữ tự do. Để người con gái Việt Nam không  trở thành những món hàng, đem rao bán đời con gái cho kẻ lạ trong rủi nhiều may ít, hơn là lây lất sống trong tối tăm vô vọng trên chính quê hương mình.

Em tự hỏi nỗi đau mất nước, sống đời lưu vong của hơn 40 năm về trước, có lớn bằng nỗi đau của hôm nay? Xưa ra đi nghĩ không bao giờ trở lại, lòng quặn đau như vừa đánh mất bảo vật trân quý, có bên mình từ khi mới chào đời. Bảo vật đó được kết bằng muôn vàn màu sắc của mấy chục triệu người cùng hít thở bầu không khí tự do, được hấp thụ nền giáo dục đầy nhân bản, nên nẩy sinh anh hùng bên cạnh nhiều người có đức lẫn tài. Họ đã cống hiến cho đời những gì đẹp nhất, bên cạnh cuộc chiến vô cùng khốc liệt gây ra bởi những kẻ điên cuồng vì tham vọng, cho nên cõng rắn cắn gà nhà. Xa quá rồi, mất thật rồi em mới nhận ra, những anh hùng nhân sĩ thật nhiều ngày đó. Họ ngẩng mặt sống đời đáng sống, không hỗ thẹn với tiền nhân đã có công dựng nước và giữ nước tự ngàn năm dù sức yếu, thế cô. Đuổi giặc ngoại xâm mở mang bờ cỏi, để có miền Nam sung túc vững vàng. Đứng thẳng tự hào, bỏ lại phía sau những nước láng giềng chậm phát triển chung quanh.

Hơn 40 năm, đường về bây giờ thênh thang mở rộng, mà sao đôi chân còn mãi ngập ngừng. Lòng không yên khi từng sớm mai nhìn về chốn cũ mà đau. Không dám nghĩ quê hương mình là đó. Nơi có những kẻ quỳ rạp mình cho giặc vào dày xéo từng ngày. Dâng nạp không đắn đo giang sơn gấm vóc của cha ông để lại. Rước giặc vào nhà đầu độc dân mình, cùng quay lưng trước nỗi đau đồng loại…

  
Nhắm mắt, cho em về chốn cũ
nhịp guốc khua áo trắng nhẹ bay
cùng nắng gió hồn nhiên tuổi ngọc
không biết phân chia thù, bạn hai miền

những bà mẹ một đời chân chất
quang gánh trên vai tần tảo nuôi con
trong vất vả nhọc nhằn khuya sớm
mãi dạy con trong sạch hiền lương

đồng lúa chín vang câu hò mùa gặt
từ bùn non mọc những búp sen
bầy thiếu nữ hiền hòa như lúa
trao cho đời từng hạt ngọc tinh khôi

tìm đâu thấy hiền ngoan mùa phượng cũ
dõi mắt nhìn về, bóng tối phũ đầy
chiều nay hẳn có nhiều người xa xứ
mắt mờ cay, mòn mỏi đợi ngày mai…

(Thảo Ly)

Ngày đặt chân lên xứ người, tóc mẹ vừa chớm bạc. Qua mấy mươi năm mẹ xa đời. Tóc em, tóc anh giờ nhuốm màu của  thời gian. Hơn nửa đời trôi nhanh ở xứ người, nhưng sao quá chậm cho một đổi thay tốt đẹp. Đã bao nhiêu tháng Tư rồi, lòng người di tản còn đau. Ở đây, chiều tháng Tư sau hơn 40 năm, có hai kẻ nhìn về một phía cùng chung lòng trắc ẩn. Thế hệ cha anh nối tiếp ra đi, đem theo mơ ước một ngày cờ vàng phất phới trên  quê hương cũ. Cho dân mình vươn cao, đứng thẳng bằng người. Để những bước chân Việt Nam lạc loài cùng quay về điểm khởi hành. Cùng nắm tay xây dựng lại cơ đồ của cha ông để lại, đã mục nát tang hoang kể từ tháng Tư xưa.

Em khẽ hỏi anh, chúng mình còn cơ hội hay không?

quỳnh my
Tháng Tư 2016


 





Wednesday, April 20, 2016

Vườn mưa...



Sáng ra vườn cho thêm chút nước vào chậu nhỏ đang ươm đậu bắp rồi mới đi làm. Hôm nay về sớm, mưa như trút nước trên đường về. Đã một lần xe ngập nước trong mưa, nỗi sợ tưởng bay mất nhưng sao còn ám ảnh.

Về đến nhà mưa nhẹ hạt hơn. Những thùng quần áo, đồ dùng để trước hiên nhà chờ người của hội Cựu chiến binh tới lấy bắt đầu chớm ướt bên ngoài. Một người bê vào trong nhà, một người viết tờ note dán lên trên cửa, dặn bấm chuông vì đồ charity để bên trong.

Mưa thì mưa hai đứa vẫn ra vườn. Hoa ngọc lan rụng lả tả trên mặt cỏ, còn sót trên cành một một đóa nhỏ nhoi. Hương ngọc lan thoang thoảng, ngọt ngào sẽ ở lại quanh căn bếp nhỏ vài ngày sau đó. Cây đu đủ trồng từ năm ngoái, những trái bé tí đã cố bám trên cây đi qua mùa lạnh rồi già chín, rực vàng. Cứ vài ngày hái một trái đem vào. Đu đủ tuy nhỏ nhưng rất ngọt và không có hột. Ai ăn một lần sẽ nhớ hoài. 
Cây cà pháo bạn cho năm trước, bắt đầu ra trái lúc chớm xuân. Hôm nay hái được ba trái sắp già. Phải đợi những cây con lớn nhanh ra hoa, kết trái mới mong có đủ để làm cà pháo muối. Nhờ được bạn từ Louisiana tặng cho hủ cà pháo muối sẵn và cả cây năm ngoái, mà bây giờ thực đơn hai đứa có thêm món mới. Chợt nhớ khi xưa mẹ hay cười nói "Con nhỏ này món nam, trung bắc gì nó cũng... biết ăn". Mẹ ra đời ở Bến Cát, Bình Dương. Chân chất và giữ theo nếp có sẵn từ bao đời trước. Chỉ khi qua đến Mỹ, mới dám thử ăn vài "món lạ" mà thôi. Mẹ quên trong máu của bầy con, có 50% bắc kỳ từ bố. Bà mẹ quê mùa, mộc mạc chỉ biết cười khi nghe ông bố giả vờ than. Lấy vợ người nam bị đồng hóa mất rồi, vì cả đời chưa được ăn món bắc kỳ nào vợ nấu. Tiếc ngày đó còn ngây thơ quá. Lúc lớn khôn thì cha ăn chay, niệm phật thường xuyên, không còn màng tới chuyện đời nói chi là ăn uống.



Cây sứ Thái Lan vẫn tiếp tục nở hoa dưới những cơn mưa. Niềm vui, hạnh phúc của những người làm vườn tài tử, chính là được ngắm nhìn, cảm nhận dòng luân chuyển của đất trời. Thiếu những bông hoa biết nói đời chắc buồn, nhưng sẽ buồn hơn nếu như thiếu vắng vạn loài hoa, có mặt khắp nơi để làm đẹp cuộc đời, lại không gây ra "khổ hận" cho ai hết.

 quỳnh my