Posts

Showing posts from September, 2017

Charlie

Image
Trong cỏi buồn của niềm tưởng nhớ lặng thầm, hôm nay con trai gởi cho chúng tôi bức ảnh những nén nhang trong lần giỗ đầu tiên của Charlie. Mới đó mà Charlie lìa bỏ chúng tôi đã một năm. Cảm giác hụt hẫng trong tôi như mới hôm qua... Gần hai giờ sáng con trai gọi. Tôi bước vội ra ngoài sau khi khép lại cửa phòng.  -Bố có thức giấc vì phone ring không hả cô? Khi nghe tôi trả lời không, con trai giải thích. Hãy để cho bố ngủ yên. Con đang ở trong bệnh viện thú y với Charlie. Chắc nó không qua khỏi đêm nay. Con mới đem Charlie đi cấp cứu. Bác sĩ nói không còn hy vọng gì. Charlie đã già, thêm mang nhiều bệnh cũng như người. Rồi như không kềm được, đứa con trai nghẹn ngào bật khóc giống trẻ thơ. Tôi an ủi. -Con người cũng không khác gì hơn. Đã đến thì sẽ đi. Con từng mất người thân yêu rồi, con hiểu phải không?   -Con lớn lên cùng với Charlie. Mừơi bốn năm ở cạnh nhau. Nhìn nó đau con cũng đau theo. Nhưng phải chia tay với nó thôi cô! Bây giờ bác sĩ kêu con vào say good bye…