Posts

Showing posts from February, 2006

Đoản khúc dâng Thầy

Image
Một đoản khúc dâng Thầy thô thiển như vậy sao? Con không dám. Xin được đê đầu đãnh lễ sám hối Người- Đấng Tôn Sư.

Hôm đầu tiên đu chiếc xe than ra thiền viện xin tu, con đã chưng hững khi gặp lại Thầy trong bộ đồ núi, tay xách giỏ đệm, chân mang đôi dép mũ. Thường Chiếu un nắng, gió thổi rát da. Thầy ngồi trên chiếc ghế mây mốc thếch dưới bụi tre vàng, cạnh cái thất sàn nhỏ. Tất cả đều rất lạ, chỉ có nụ cười vẫn cứ quen. Chính nụ cười ấy, con đã cọc cạch chiếc xe đạp suốt cả một thời học trò, chạy qua bao nhiêu ngỏ phố, đến bao nhiêu chùa, chỉ để theo Thầy thính pháp, văn kinh và...khóc. Hôm đó, chắc Thầy cũng không nghĩ là con sẽ tu được, tại vì con còn bụi lắm.

Thoáng chốc đã 20 năm. Hai mươi năm ân Thầy giáo dưỡng. Giật mình nhìn lại con vẫn ngờ ngợ chính mình, nửa lạ nửa quen. Kính bạch Thầy. Con có lỗi với Thầy nhiều lắm "Hoài bão lớn nhất của Thầy là niềm vui của các con. Tăng, ni có an vui, dù nhọc nhằn cách mấy Thầy cũng quên đi, vượt qua. Tăng, ni không vui, Thầy thấy khôn…