Posts

Showing posts from March, 2017

Cùng một con đường

Image
Một đôi lần chợt nhận ra, cũng đã mấy mươi năm, chủ nhật là ngày an lành nhất dẫu nhiều khi bận rộn hơn ngày làm việc. Người cạnh bên đời thường không hay thắc mắc khi nghe tôi thủ thỉ. Chủ nhật này mình ra nghĩa trang viếng mộ nghen anh! Hoặc tuần này mình sẽ đến chùa ... Đôi khi chợt nhớ tới những đứa em vừa biết đã thương, chàng nhắc. Em hỏi ngày nào tiện mình hẹn dắt mẹ con của Diễm đi ăn. Hay hỏi ngày nào thì được, em nghỉ làm mình đi thăm Trang một chuyến...Không phải lúc nào cũng em nói, anh nghe hay ngược lại, nhưng thường có sự lắng nghe rồi biểu đồng tình. Không thì dời lại cho thích hợp tâm trạng cùng thời gian của người được hỏi. Phải đợi qua hơn nửa đời, chớm hoàng hôn mình mới quý thời gian. Thời gian bây giờ để dành cho mình, cho người, cho niềm vui và hạnh phúc chung- vượt qua giới hạn gia đình, thân tộc.



Nợ áo cơm chưa dứt nhưng lòng vẫn nhẹ vì đường chẳng còn dài. Đừơng trần bây giờ đi chỉ để mà đi. Hết tranh đua, hết bon chen nên hành trang rất nhẹ. Khô…