Monday, February 13, 2017

Mãi còn thương

Image may contain: plant, flower and nature



Em trong mùa nắng hạ
Anh đến, cơn mưa rào
Nụ hoa tình nở muộn
Hong ấm cuộc đời nhau

Đời lênh đênh sóng nổi
Biển khổ cuộn niềm đau
Mắt thương nhìn cố quốc
Giọt buồn ngấm trong nhau

Vòng tay nồng hơi ấm
Muốn ôm trọn quê nhà
Yêu thương cuồn cuộn chảy
Tan vào tình đôi ta...

Thảo Ly

Friday, February 10, 2017

Vầng dương đã tắt

Image may contain: sky, tree, cloud, twilight, plant, outdoor and nature

Nằm đu đưa trên chiếc võng ở vườn sau. Nhớ quá mầu xanh của lá, mầu trắng cùng hương thơm thoang thoảng nhẹ nhàng của hoa ngọc lan. Nhớ cây trái trĩu cành chín đỏ...Mùa đông đã ghé qua đây, đem theo hoa lá, hơi hương quen thuộc đi theo cùng cây trái.

Ngước mắt nhìn trời mới hay chiều sắp tắt. Vầng trăng non treo lơ lửng trên cao. Ngoái mặt lại nhìn sang phía bên kia. Mặt trời đã khuất, chỉ còn những đám mây màu vàng cam rực lửa.

Buồn. Nghĩ thật nhiều tới người Cha vừa mới ra đi. Đàn con tứ tán không ai có mặt. Ước mơ được một lần bên bữa cơm gia đình có con cái quây quần. Mơ ước đó theo người Cha vào giấc ngủ không bao giờ thức dậy.

Mùa xuân vừa ghé qua đây. Dư âm của những ngày tết còn đọng lại đây đó quanh thành phố. Những đứa con và người Cha không có mùa xuân. Chiến tranh đã hết từ 42 năm trước, nhưng nỗi đau thương của tù đày, mất mát, phân ly phũ chụp xuống gia đình cho mãi đến ngày nay.

"Đợi hai ba năm nữa, quê mình thôi khói lửa mời xuân đến với tôi".

Bài hát ngày xưa gợi chua xót nhiều thêm. Khói lửa chiến tranh chấm dứt, vì đâu người Cha cựu sĩ quan quân lực VNCH phải đem gia đình bỏ nước ra đi. Đã không thể sống với kẻ thắng cuộc vô cùng hung bạo, nhưng những đứa con không chọn quay lưng với mảnh đất quê hương. Những bước chân yêu thương mang nòi giống tiên rồng, quay về cố quốc để lâm cảnh tù đày, tang tóc. Kẻ mất vì đòn thù tàn ác vô lương của người cùng tiếng nói, màu da. Người còn sống không nơi dung chứa. Sống trên quê hương mà như vô tổ quốc, sau những năm dài khổ nhục chốn lao tù.

Image may contain: tree, plant, sky, outdoor and nature 

Trăng tỏa sáng, bầu trời đêm lấp lánh những vì sao. Ngỡ như ánh mắt hiền từ của người Cha từ trên cao đang nhìn xuống. Đã hết, đã xong một đời đau khổ, trầm luân. Thương những đứa con ở lại đang tiếp tục cuộc hành trình đầy chông gai, gian khổ mà bạn đồng hành đâu có bao người.

Biết đến bao giờ con dân nước Việt hết lầm than, để những người Cha khi từ giã cỏi đời , được ra đi trong thanh thản, an vui miên viễn.

Thảo Ly
Viết cho hai em Huỳnh Anh Tú và Phạm Thanh Nghiên

 Image may contain: 3 people, people standing, flower and indoor

Wednesday, February 08, 2017

Tết bây giờ


 Image may contain: 1 person, smiling, standing
Ngày ba mươi tết. Nỗi vơ ngỡ đã ngủ yên bỗng cựa mình thức dậy gọi thầm. Chợt nhận ra dẫu tóc bạc nhiều vẫn khao khát niềm vui xum họp, có cha mẹ, anh em, con cháu vây quanh ngày tết. Nhẫm tính, đàn con mồ côi cha đã 15 năm. Thêm mồ côi mẹ 7 năm rồi mà sao vẫn chưa quen. Cuộn phim quá khứ cứ quay đi, quay lại khi gần tết. Tuổi thơ trôi qua trong từng mùa tết hoang mang. Niềm vui không trọn khi nghe tiếng đạn pháo rớt đâu đó quanh quận lỵ. Bên kia với bên này. Hai bờ đại dương chung dòng nước hòa nhau. Đứa trẻ đang bước vào mùa thu cuộc đời, bây giờ vẫn còn bị ám ảnh nên sợ nghe tiếng pháo.


Những tàng cây xum xuê bóng mát không còn. Những phận đời nép bóng vẫn còn góp mặt, giữ cho hơi ấm tình thân tiếp nối. Thay chỗ của người mẹ từ khi sức mỏi, yếu dần. Đôi bàn tay không còn bận rộn đến quên ăn, quên cả nghỉ ngơi để chuẩn bị cho những ngày đầu năm mới. Hai đứa con gái không dưng mà trở thành truyền thừa của mẹ. Vẫn đi làm không nghỉ ngày nào. Vẫn bày ra gói bánh tét mỗi năm, cho mẹ còn có niềm vui ngày tết. Bánh tét nhân hột điều, chỉ có ở làng quê bên ngoại, tiếp tục trao tay những người ở phương này. Mẹ trao tặng từ người thân quen đến bác sĩ gia đình, để bày tỏ lòng tri ân người bác sĩ Việt Nam có từ tâm, đã chửa bệnh không màng tiền bạc ngay từ những ngày đầu gia đình đặt chân đến nơi đây. Rồi khi rời khỏi căn nhà nhiều kỷ niệm, về sống cùng con gái, bác sĩ gia đình của mẹ bây giờ là người con gái trẻ. Tiếng Việt của cô làm bà mẹ Việt Nam ấm áp, an tâm. Giữa những bệnh nhân bản xứ, có lẽ mẹ là người duy nhất đi khám bệnh mang theo bánh tét tặng cho bác sĩ. Mẹ làm sao không trân qúy những ân tình nhận được quanh đời. Những lần nằm bệnh viện, mỗi ngày cô bác sĩ VN đều có mặt theo dõi bệnh, điều trị cho đến khi bình phục.


Mẹ mất, hai chị em buồn không còn gói bánh mỗi năm giống khi xưa. Hương vị món bánh tét nhân hột điều quen thuộc, sau mấy mươi năm chỉ còn là chút dư hương đọng lại. Giỗ của mẹ là ngày mùng một tết. Ba đứa con gái cùng nhau làm bánh ít nhân dừa. Bánh tét chay đặt trước ở chùa. Những người Phật tử tới chùa gói bánh, cũng là làm công quả tạo ngân quỹ cho chùa sinh hoạt. Thêm mứt gừng, mứt dừa dẫu bận rộn cũng ráng làm, để dâng lên cúng trong ba ngày đầu năm mới. Đứa con trai ở xa hỏi đi, hỏi lại. Trong nhà mình chỉ nấu món chay khi cúng giỗ phải không? Con muốn biết để ngày mùng một tết nấu thêm món chay sắp lên bàn thờ cúng ngoại. Đó là đứa cháu mẹ chưa lần gặp, hay hỏi về bà ngoại ngày xưa rồi quý, rồi thương. Dặn thêm con khi sắp lên bàn thờ cúng ông bà. Con nhớ khấn mời hết tổ tiên, giòng tộc. Đừng chọn lựa phân chia, chỉ dành riêng cho người con biết mà thôi. Chỉ có thể nói với con chừng đó. Người mẹ khi bày hoa trái lên bàn  thờ hay khi cúng giỗ, lúc nào cũng thành tâm dâng tất cả những người quá vãng, không kể người thân hay lạ. Vẫn biết chỉ là cách tỏ bày lòng tưởng nhớ, mà cảm nghe ấm áp thật nhiều trong lời khấn nguyện. Cầu cho hết thảy người đã khuất đều siêu thoát. Sinh về cỏi lành, được an lạc và hạnh phúc lâu dài.


Đi chợ tết mới thấy mùa xuân nơi đất khách. Những bản nhạc xưa rộn ràng lẫn trong tiếng nói cười chắc gì có người nghe. Nhìn bánh mứt làm từ VN bày bán ê hề, vừa sợ vừa buồn. Người ở lại không còn chọn lựa. Người nơi này vẫn nhiều kẻ tin rằng, mình không ở trong số người bất hạnh nuốt vào chất độc. Vẫn còn kẻ bán người mua để ăn, để tặng nhau. Sao không tặng nhau ngọt ngào tình tự quê hương. Sự đối đãi chân thành dành cho nhau ở xứ người, cần thiết hơn bánh mứt được làm từ kẻ vô tâm, coi thường sinh mang của người cùng chủng tộc. Những bao lì xì đỏ một thời gắn bó, giờ ngại ngùng không muốn chạm vào. Dẫu sao nó chỉ là tờ giấy đỏ, cho thấy căn bệnh mê tín ăn sâu thành cội rễ. May mắn không đến từ mầu sắc, mà sao phải đem tiền đổi lấy giấy về để đựng tiền. Phải chăng may mắn chỉ có nơi màu đỏ, cho nên đời này qua đời khác người mình vẫn mãi tin theo. Con đường mòn loang lổ, bùn lầy. Từng đoàn người vẫn vô tình nối bước đi qua, không hề nghĩ đến chuyện chọn đi con đường khác. Từ năm ngoái, hai chị em trong nhà đã cắt những tờ giấy gói quà, xếp thành nhiều bao lì xì nhỏ. Đám trẻ dường như không chú ý. Có lẽ chúng chỉ vui khi nhận những đồng tiền mới bên trong. Chỉ có đám người lớn trầm trồ khen lạ. Tự trách sao bao năm rồi mình chẳng nghĩ tới điều này. Thầm ước, người Việt Nam sẽ làm bao lì xì cho tết VN. Là hình những lá cờ vàng, hình bản đồ chữ S, Phù Đổng Thiên Vương và vô số anh hùng dân tộc tự ngàn xưa cho đến ngày nay…Khi đó sẽ không ngần ngại mua về làm bao lì xì. Ít ra ngày tết VN, không có dấu vết của giống người một thời đô hộ tổ tiên cả ngàn năm.  


Một ngày như từng ngày qua đi ở nơi đây. Đi chợ tết rồi vội vàng cho ngày làm việc muộn. Buổi sáng cuối năm cũng chỉ vậy thôi. Chợt nhớ con trai vừa gọi nhắc. Món hàng đặc biệt con gởi sắp giao rồi. Cần có bố hay cô ký nhận. Không hiểu sao lần này con cẩn thận quá mức bình thường. Ai ký nhận cũng được sao đòi phải là cô hay bố. Hai kẻ lơ ngơ vừa về từ chợ tết, mà không thấy món nào của tết trên tay. Loay hoay ôm bịt giá thật to, cả hai không nhìn thấy chiếc Uber ngừng lại trước. Có phải tết đến là già thêm một tuổi, trở thành đứa trẻ sống lâu nên rất ngu ngơ. Bước theo nhau như sợ lạc nhau, rồi giật mình kinh ngạc khi thấy đứa con xa buông xách tay chạy đến.


-Món quà đặc biệt tới rồi nhưng chắc chẳng ai cần. Con cứ tưởng khi Uber ngừng là có hai người chạy tới mừng vui. Rồi con đi vào driveway cũng chưa ai để mắt nhìn ra! Chắc phải return món hàng này quá!

-Thì đã tới giờ để nhận hàng, hai người già sợ trễ nên đâu nhìn ai nữa!


Chỉ còn lại tiếng cười và từng vòng tay ôm mừng trước sân nhà, làm ấm lại ngày ba mươi tết. Chuyền tay bưng bọc giá thật to, đứa con trai thắc mắc hỏi làm sao ăn hết. Thì làm dưa giá, cuốn bánh tráng với thịt kho tàu ngày tết. Có nỗi ngạc nhiên khi nghe nói tới món ăn. Con chưa từng biết có người ăn như vậy! Người “chưa từng biết” đã say mê thưởng thức những bữa ăn ngày tết trong gia đình. Đã mừng vui cảm động nhiều khi nhận những bao lì xì từ bố mẹ, bác, cậu dì trong ngày mùng một.


-Đã từ lâu không có ai lì xì cho con hết. Về đây con thấy con trẻ lại nhiều năm.

-Con chưa 20 tuổi đã già đâu mà trẻ lại nhiều năm!


Hai ngày cuối tuần qua mau. Lần này sửa soạn đi về con trai thêm bịn rịn với vợ chồng người dì mới gặp lần này. Trong mớ hành trang bây giờ, ngoài bánh ít, mứt tắc mẹ làm còn có thêm dưa giá thịt kho. Con muốn đem hương vị tết từ miền nắng ấm về nơi xứ lạnh. Càng muốn khoe món ăn con vừa biết đã mê rồi.

Thế rồi trong suốt một năm, đứa con trai mơ về Houston ăn tết chỉ vì món thịt kho, dưa giá đã được ăn. 

Nghe con nói làm rưng rưng nhớ mẹ. Nhớ những ngày xa xưa lúc người cậu út về thăm. Trong bữa cơm gia đình ngày tết, cậu đang ăn chợt buông đũa, trầm ngâm.


-Chị Hai ơi, chị có biết không? Em đi lang bạt kỳ hồ cùng khắp mọi miền. Chẳng có nơi nào, chẳng có người nào kho món thịt kho tàu giống chị Hai kho. Chỉ ăn một lần là đủ nhớ trọn đời.


Nồi thịt kho ngày tết bây giờ, đứa con gái vẫn theo cách mẹ nấu ăn, không bao giờ đong đo liều lượng. Chắc chắn sẽ không đậm đà hương vị giống ngày nào, nhưng đàn con cháu như tìm lại chút hơi hương ngày tết khi còn mẹ.

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and outdoor


 Image may contain: 6 people, people smiling, people standing, child and outdoor
Quỳnh My