Wednesday, August 30, 2017

Sau cơn mưa

Image may contain: outdoor
Sau cơn mưa trời vẫn còn mưa. Cơn bão còn lưu luyến chưa đi khỏi. Chưa bao giờ thành phố này oằn mình đón nhận thiên tai dài ngày giống lần này.

Đêm qua sau bữa cơm tối thì điện mất. Lần này không buồn gọi công ty điện để hỏi bao giờ thì có lại, bởi hiểu họ đang sửa chửa không ngừng sự hư hại nhiều nơi cùng lúc diễn ra. Những ngọn nến và cây đèn bão. Những giọt mưa tí tách bên ngoài làm nhẹ nỗi lo. Chỉ biết cầu nguyện cho trời đừng mưa lớn, là bình an vẫn còn ở nơi này.

Cô em gái từ Austin lo lắng. Không có điện chị làm sao theo dõi diễn biến xãy ra ở chung quanh để kịp biết mà di tản. Dẫu sao thì vẫn còn có I-phone, và quận hạt không ngừng gởi message cho mình biết tin khẩn mà lo liệu. Hơn hết, còn có anh em bạn bè luôn hỏi thăm nhau để kịp giúp khi cần thiết.
Image may contain: 1 person

Nhà người dì ở vùng đất thấp, nước ngấp nghé lên thềm nhà và điện mất chiều qua. Dì yếu, mong manh lắm nên mấy đứa em quyết định phải rời nhà. Đặt dì lên chiếc cannoe xong mấy đứa đẩy ra khỏi vùng ngập nước. Một người anh của tôi đến đón ở đầu đường. Bây giờ cả nhà dì đang tạm an toàn ở nhà của anh tôi. Không khí gia đình ấm áp, cho người mẹ còn lại của chúng tôi an ổn lúc thiên tai.

Một đêm an lành nữa trôi qua. Mấy đứa em gọi tới nhà ở tạm khi mất điện. Ông làm vườn nghĩ chuyện mua máy phát điện để tạm dùng. Cũng chưa chắc nơi nào còn bán. Tôi chưa kịp vặn bếp gas dự trữ lên để nấu nước pha cà phê, thì điện bật sáng mang niềm vui trở lại
Trên ti vi bây giờ hình ảnh cứu nạn vẫn còn tiếp tục ở nhiều nơi. Những khuôn mặt đại diện của người dân có mặt khắp nơi trong nước ngập và mưa. Đoàn ngừoi thiện nguyện trong thành phố và các nơi xa, không ngừng kéo tới nhập vào đội quân cứu nạn.

Trên fb tôi cũng bắt đầu nhìn thấy, tên bạn bè, thân hữu xa gần, đã và đang đóng góp giúp nạn nhân cơn bão Harvey. Group tin nhắn trong gia đình tức thì thêm những dòng này:

"Các anh chị em, con cháu thương ơi! Gia đình mình đến hôm nay còn may mắn bình an. Xin hãy cùng nhau góp lại giúp nạn nhân cơn bão".

Tôi ấm lòng khi nhận đựoc Reply. Thầm cầu nguyện sẽ có thêm những tấm lòng chia sẻ từ gia đình cho đến mọi nhà.

Thiên đàng không ở nơi xa thẳm trên cao. Thiên đàng ở ngay nơi chốn có tình thương chân thật dành cho nhau mọi lúc. Cho dù ngoài kia mưa vẫn còn rơi...
Image may contain: 2 people, people sitting

quỳnh my

Vẫn chưa qua cơn bão

Image may contain: one or more people, outdoor, nature and water
Nhà có tám anh em ở cùng một nơi bão đi qua. Hai anh và gia đình lớn của ngừoi dì sống cùng nơi ở hướng đông I-10 East. Anh lớn ở không xa bốn đứa em gái trên khu Southwest- Sugar Land. Còn một em trai ở Katy.

Tin bão về, mỗi ngày gia đình gặp nhau ở group bằng tin nhắn, thêm sự tham gia của hai anh chị nữa khác tiểu bang. Rất may cô em út vừa mới qua cuộc giải phẫu và đang thời kỳ tịnh dưỡng. Nghĩ đến chuyện nửa đêm em ngất xĩu, phải gọi cấp cứu trong lúc bão về mà chợt rùng mình. Trong cảnh nước ngập, mưa gió đầy trời như hiện tại, dẫu muốn chăm sóc, các chi em cũng không biết phải làm sao.

Image may contain: tree, plant, outdoor, water and nature
Đã sang ngày bão thứ ba. Nỗi lo mưa gió chưa ngừng làm nước dâng lên, trộn lẫn nỗi mừng vì tất cả ngừoi thân, bạn bè vẫn an lành. Khi mưa lớn kéo dài, nước từ mặt đường mấp mé chạm nơi ngạch cửa. Nỗi lo lớn nhất đi vào giấc ngủ chập chờn, bởi sợ khi tĩnh giấc thấy chung quanh toàn nước. Chỉ còn biết dặn dò nhau cầu nguyện ngày đêm, cho mình và cho tất cả mọi người được an lành.

Giật mình thức giấc khi trời chưa sáng. Tiếng mưa rơi nhẹ nhàng cho cảm giác an lòng. Nước đêm qua đã rút xuống ngoài sân. Các chị em chia nhau nỗi mừng và chờ đợi những cơn mua tiếp nối, mong sao đừng mưa lớn.

Những trung tâm tiếp nhận ngừoi chạy bão mở nhiều thêm. Người tạm trú và người tình nguyện giúp nhiều hơn bao giờ. Trường học đóng cửa trọn tuần chứ không chỉ vài ngày. Con sông Brazos nơi thành phỏ Richmond kế cận, mực nước dâng lên vượt qua kỷ lục cao nhất trong vòng tám trăm năm trở lại đây!

Trời chưa sáng, người bạn Mỹ liên lạc hỏi nơi tạm trú. Có bốn người lớn và hai con chó cũng thật lớn như tôi biết. Thật lòng nghĩ là không mấy tiện, cùng lúc tôi suy nghĩ thật nhiều tìm giải pháp cho mình lẫn cho người. Tôi dọn dẹp sạch sẽ căn phòng trống. Vừa làm vừa nghĩ tới món ăn. Lòng tôi phân vân cũng có nguyên do. Xe của bạn sẽ phải đậu trên driveway ngập nước khi mưa lớn. Chỉ một căn phòng cho cả bốn người, và thức ăn Mỹ thì trong nhà đã hết vì không thường nấu, cũng không mua trữ sẵn vì chợ Mỹ rất gần, tiện lợi khi cần đến...Tôi bắt đầu thông suốt sau ly cà phê buổi sáng. Bảo chàng gọi mời gia đình bạn tới nhà. Họ đi lánh nạn chứ không phải đi chơi. Mình chia sẻ chứ không phải xã giao, đối đãi như bình thường vậy. Không giúp bạn khi cần mình sẽ khổ tâm nhiều. Em sẽ nấu món ăn VN và những gì mình có để chia chung. Hai chú chó mình cũng quen với chúng. Austin cao lớn nhưng hiền lành, thường theo sát bên tôi chờ đợi vuốt ve dù chẳng gặp thường. Chàng của tôi thì khỏi nói rồi, thương chó như thương con và còn nói chắc kiếp trước anh... là chó. Tôi đứng bên chờ kết quả trong lúc chàng gọi cho người bạn. Câu mời của chàng nghe khéo hơn tôi. "Nếu bạn xem nhà của tôi như nhà bạn, thì xin đem cả nhà đến đây ở với chúng tôi, chia những gì tôi có với nhau". Nghe những câu đối đáp bên này, tôi biết người bạn Mỹ đã có nơi ở tạm. Tôi vừa mừng cho bạn an toàn vừa trách mình hơi chậm. Tự dặn mình lần sau sẽ nhớ nằm lòng: " cứu bão như cứu hoả".

Sáng nay vì lo trả lời phone hỏi thăm từ khắp mọi nơi, thêm chuẩn bị đón khách hụt nên vắng mặt, làm bạn phương xa lo lắng, không biết gia đình tôi có được bình an. (Hello Nhat Thuy VI , Andy Le)
Xin cảm ơn tất cả tình thân, sự quan tâm cầu nguyện dẫu chưa bao giờ gặp. Nơi đây là chốn ảo mà tình chân, có phải không những anh em, bạn bè fb của tôi?

Bão chưa qua nhưng lòng rất ấm. Trời còn mưa nên vẫn còn nhiều lời cầu nguyện đêm ngày. Chúc bình an cho tất cả chúng ta.

quỳnh my
Bão Harvey 

Ngày thật dài

Image may contain: cloud, sky, grass, outdoor and nature

 Tiếng mưa đêm không làm cho giấc ngủ thêm ngon những khi nghe tin bão ghé qua thành phố.

Đêm ngủ muộn dõi theo tin tức quanh cơn bão. Giấc ngủ chập chờn theo tiếng gió ngoài hiên cùng ầm thanh ào ạt của mưa rớt trên mái patio ngoài khung cửa. Tôi thức dậy pha cà phê sớm. Chưa tới 5 giờ sáng, vừa đợi cà phê vừa mở ti vi, rôi hai đứa che dù đi ra sân trước, xem mực nước có lên cao giống mọi khi. Mừng khi còn nhìn thấy mặt đường. Không có "dòng sông" chợt đến, chợt đi quanh khu xóm. Bên những đỗ nát, ngập chìm nơi bão rớt, quanh đây vẫn bình yên. Có lẽ nhờ những cơn mưa khi ào ạt, lúc nhẹ nhàng mà điện, nước cũng không bị mất.

Ông làm vườn của tôi có sẵn lò gas, đèn pin cùng nến quanh năm. Bồn tắm chứa đầy nước, phòng hờ cho việc vệ sinh. Những bình nhựa đựng 5 galons nước cũng sẵn sàng trong bếp. Chuẩn bị như nhiều lần có bão về, nhưng chỉ có một hai lần cần đến. Dường như cách nay khoảng tám năm. Đêm nghe tiếng gió hú, rít gào tôi bỗng giật mình. Khung của kính tưởng chừng như sắp vỡ, nhưng không! Chỉ có mưa trút nước trên nền gạch nơi phòng khách. Ngó lên trần, một mảng mái nhà đã không còn. Lúc đó mẹ cũng vừa thức giấc, ngơ ngác hỏi sao có tiếng nước chảy như thác đỗ. Sợ kinh động người mẹ đang bệnh yếu nên tôi mỉm cười như báo tin vui. Nhà mình bị gió thổi tróc nóc một phần. Tha hồ hứng nước mưa mà không lo cúp nước. Giữa cảnh tối mờ qua ánh nến. Tôi mừng khi thấy mẹ bình thản vô cùng, trong khi tôi rất lo âu, thầm khấn nguyện cho nhà đừng sập, cho mưa ngừng mong thoát khỏi hiểm nguy. Bão đến rồi đi sau khi để lại những hoang tàn đỗ nát. Mừng khi mọi người vẫn yên bình. Công ty lợp mái nhà có mặt tức thời. Họ bọc lại thật kỹ mái ngói trong khi chờ bảo hiểm bồi thường nên không lo gì mưa nắng.

Đã nếm mùi của bão, tôi không còn hoang mang sợ hãi giống lần đầu. Riêng cảm giác trống vắng cảm nghe rờn rợn, khi mọi tiếng động chung quanh ngừng đọng làm gợi nhớ lúc cuộc chiến sắp diễn ra trong mùa hè đỏ lửa năm xưa.
Image may contain: cloud, sky, tree, grass, outdoor, nature and water

Trời đã sáng mà mây đen bao phủ nên bóng tối vẫn chưa tan. Hỏi thăm hết ngừoi thân, biết tất cả bình yên. Vào fb thấy ngừoi quen cho tin vẫn an toàn trong cơn bão. Đó chính là hạnh phúc của hôm nay.

Mưa nhẹ hạt, cảnh vật rõ dần trong ánh sáng yếu ớt của ngày, mà tôi biết sẽ dài lắm khi cơn bão vẫn chưa đi khỏi. Ra vườn hỏi thăm cây lá trong mưa, niềm vui còn đó khi lũ con yêu không đứa nào gục ngã. Sau cánh cổng, con đường trải đá nằm yên không thấy bóng ngừơi. Dứơi hồ, mặt nước dâng cao sắp chạm lên bờ cỏ. Đàn cò kiếm ăn mỗi ngày nơi đây không thấy hôm nay. Lũ chim ríu rít tìm mồi cũng vắng bóng trên những hàng dây điện hay nhánh cây quen thuộc.
Nguyện cầu cho tất cả mọi người, cùng những sinh vật nhỏ bé được an lành trong cơn bão này.

quỳnh my
Ngày đầu- Bão Harvey

Friday, August 11, 2017

Mùa hạ qua mau....





Image may contain: plant, flower, outdoor and natureMột hôm vội vã đi làm mang lộn đôi giày với hai chiếc khác nhau. Người anh cùng trường ở trời Tây có nhắc rằng, vì thiếu vắng chánh niệm cho nên như thế. Chợt nhận ra không biết bao lâu rồi tôi đã không còn, một mình ngồi lặng lẽ đi tìm về nguồn cội. Có lẽ từ khi tôi bỏ trường chay, xuống núi theo người giữa chập chùng nhân duyên của cỏi nhân sinh.

Tôi vẫn vui khi mỗi ngày nhìn thấy, thấp thoáng người anh cuộc đời lắm nỗi trầm luân. Cũng may anh giờ đã bình yên, lặng lẽ bơi qua bể khổ dẫu vẫn nặng lòng với muôn vạn sinh linh còn đang thống khổ ở quê hương. Tôi còn thấy người em bạn đạo bên xứ Úc, lên núi, vào rừng ngồi với cỏ cây. Thấy bạn tôi nơi miền biển xanh cát trắng Florida, sống đời bình dị an hòa trong đạo từ bi. Cũng ở đây tôi gặp lại người sư tỷ, một thời lang thang tìm đạo, để rồi có duyên may gặp gỡ những người bạn, người Thầy chỉ lối, dẫn đường. Chị nói với tôi những gì từng học nơi bạn đạo, mãi còn đây chứ không có mất đi. Nó là tấm bản đồ chỉ lối chị đi, vượt qua chướng ngại nhẹ nhàng hơn ngày trước. Như người biết đi xe đạp, có gián đoạn lâu vẫn biết đi. Người biết bơi, dẫu chẳng thực hành thường, khi xuống nước sẽ có lại những gì mình đã biết….

Hai chị em chỉ gặp nhau một lần ở Cali cách nay đã nhiều năm, giờ trở nên gần gủi không vì chị đã dọn về Texas. Gần vì cả hai từng đi chung một đoạn đường trong quá khứ, lẫn đồng hành trong hiện tại này. Làm sao có thể an nhiên thọ hưởng niềm vui, khi vẫn còn biết bao người lây lất, khổ đau nới quê mẹ.

Người bên cạnh và người chị đó, cùng có chung niềm yêu thương hoa lá, cỏ cây. Người làm vườn đâu khác người tu. Chánh niệm luôn có mặt từ bàn tay chăm sóc, từ mắt nhìn quan sát những đổi thay rất nhỏ. Thấy nắng cùng mưa, thấy ánh sáng và bóng tối, đất cùng trời nuôi dưỡng muôn loài. Chúng lớn lên, đơm hoa kết trái, hay còi cọc úa tàn rồi thành rác dùng bón phân cho cây khác xanh tươi. Khi vui tôi biết mình vui. Lúc buồn thì nhận biết nó đến, đi cách ra sao. Những lúc làm vườn hay ngắm nhìn cây trái, thân tâm chỉ là một mà thôi.

Cây hoa phượng mợ cho từ tháng trước, cành lá mảnh mai giờ bén đất thêm cao. Chưa thấy bông hoa phượng nào nở ở Houston. Mợ nói cây phượng ở sân nhà mợ sắp sữa già, không ra hoa nỗi vì ngất ngư, rũ rượi trong từng mùa lạnh. Trồng phượng nơi đây chỉ để ngắm lá, nhớ thương mùa hạ cũ vậy thôi. Lá phượng đẹp, lá cây chùm ngây càng đẹp, khi mình không nhìn nó như rau để nấu canh. Từ chiếc lá thấy lại thời đi học. Một thời ngây ngô ngắt “lá thuộc bài” ép vào trang vỡ để tin là học bài mau thuộc.

Mùa hạ sắp tàn theo những cơn mưa chợt đến vội, đi nhanh để cho nơi này ướt sũng, nơi kia còn khô ráo. Nhớ Sài gòn và từng cơn mưa bất chợt đổ về. Bây giờ nơi đó có còn góc phố nào tĩnh lặng, để dừng chân đứng nép bên hiên ngắm mưa bay? Chợt nhận ra vẫn còn nhớ, còn thương, còn nặng lòng về chốn cũ thật nhiều. Nơi bóng tối vẫn còn đầy trong tiếng oán than dài. Muốn nói với người anh làm sao em qua nỗi bờ kia, bởi vẫn còn lẩn quẩn nơi dòng sông ngầu đục, có hằng triệu sinh linh ai oán, kêu than.

“Mùa hạ qua mau. Đi nữa đi, trên con đường quê hương bùn lầy…” Câu hát ngày xưa nghe từ khi mái tóc còn xanh. Giờ tóc bạc mái đầu, không còn những người lính lội bùn lầy đi trong mùa chinh chiến. Còn chăng, đám trẻ thơ tội tình lội qua suối qua sông, sinh mệnh mong manh như sợi dây đu lơ lửng trên dòng thác lũ. 

quỳnh my

 

Chiều

Image may contain: flower and nature 


Những ngày mưa không cần tưới nước mảnh vườn con, nhưng vẫn ra hỏi thăm cây trái, lá hoa mỗi sớm mai trước lúc ra xe. Hỏi thì hỏi, thăm thì thăm kể luôn bàn tay vạch lá tìm hoa trái. Vậy mà chỉ sau ba ngày, đám khổ hoa chơi trò đi trốn đi tìm, kéo ra trình diện một bầy.

Thường mỗi khi nhìn thấy trái nào nở gai, đầy đặn thì hái. Chiều nay mưa không ghé qua nên hỏi thăm chúng kỹ hơn. Nhờ vậy mới biết nó chẳng "nhỏ con" như chủ nó, mà to lớn như ông làm vườn, nếu như để cho nó trốn lâu hơn. Cả chục trái chui ra trình diện. Có trái chín đỏ rụng rơi trên đám cỏ.

Ở bên này, gặp người dưng mỗi ngày thường xuyên hơn gặp người thân. Cho nên mê trồng trọt đôi khi cũng khổ. Rau trái nhiều không biết để đâu, vì đâu dễ gặp để vừa tặng vừa cho, vừa năn nỉ nhận dùm kẻo tội.

Ông làm vườn không khoẻ mấy hôm nay. Buổi chiều không nhìn thấy bếp lửa đốt bằng củi khô, khói tỏa bay cao. Chiếc võng đong đưa thật khẽ, nhịp nhàng theo tiếng hát ngọt ngào của người ca sĩ không còn hiện diện trên đời. Những bài tình ca lâu rồi mới đựơc nghe trở lại. Cũng lâu rồi có hai kẻ mãi ngóng về chốn quê nhà xa thẳm, tội tình.

Bụi hoa chị gởi hạt cho gieo, vừa trổ ra những đoá đầu tiên. Chậu thanh long mấy ngày không ngó, chiều nay cho thêm bốn nụ hoa, cùng bông hoa đã tàn đang thành trái trên cành. Vậy mà niềm vui không đến như thường lệ.

Chiều nay khi bàn tay chạm vào những dây khổ qua đan vào nhau chằn chịt để tìm hái trái. Nhớ quê nhà hơn bao giờ. Nhớ phía sau hàng rào nhà người cậu, có những dây lá giang bò chằn chịt lên nhau. Món canh chua gà lá giang mẹ nấu thật ngon. Ngày đó cậu thường gởi lá giang cho mẹ. Những đứa em phơi khô mang về Mỹ, cho mẹ tìm lại chút hương vị ngày xưa, dẫu không trọn vẹn.

Mẹ xa đời hơn bảy năm rồi. Sáng nay tin từ bên nhà cho hay cậu đã ra đi. Chợt nhận ra dẫu không gần gủi cậu giống như dì, nhưng thói quen mê cây kiểng của mấy chị em không đến từ ba mẹ, mà có lẽ di truyền từ nơi cậu.

Căn nhà khang trang, yên tĩnh ở vùng quê của cậu, giờ chỉ còn trong hồi ức. Khoảnh sân rộng trồng thật nhiều hoa kiểng, ngắm hoài không biết chán trở thành khu vườn kỷ niệm xa mờ. Nhớ lần về thăm cậu ở ngôi nhà mới, đã thích thú lẫn ngạc nhiên vì cũng là lần đầu tiên đựợc nhìn thấy cây si. Cậu không còn, căn nhà đó thuộc về người xa lạ. Đám cháu con từ đây vĩnh viễn chia tay cảnh cũ, khi người xưa đã ra đi.

Mới mấy tuổi cậu mồ côi mẹ, rồi mồ côi cha sau đó không lâu. Mẹ kể, ngày bà ngoại mất, cậu ngây ngô, hớn hở mừng vui, vì được mặc áo mới thay cho manh áo rách.

Chiều nay buồn thắp nén hương lòng. Nguyện cầu cho Cậu đựơc sinh về nơi miên viễn an vui, chấm dứt nỗi đau thân xác kéo dài của một kiếp người vui ít, khổ nhiều. 

quỳnh my
https://www.facebook.com/profile.php?id=100011327623721