Friday, August 11, 2017

Mùa hạ qua mau....





Image may contain: plant, flower, outdoor and natureMột hôm vội vã đi làm mang lộn đôi giày với hai chiếc khác nhau. Người anh cùng trường ở trời Tây có nhắc rằng, vì thiếu vắng chánh niệm cho nên như thế. Chợt nhận ra không biết bao lâu rồi tôi đã không còn, một mình ngồi lặng lẽ đi tìm về nguồn cội. Có lẽ từ khi tôi bỏ trường chay, xuống núi theo người giữa chập chùng nhân duyên của cỏi nhân sinh.

Tôi vẫn vui khi mỗi ngày nhìn thấy, thấp thoáng người anh cuộc đời lắm nỗi trầm luân. Cũng may anh giờ đã bình yên, lặng lẽ bơi qua bể khổ dẫu vẫn nặng lòng với muôn vạn sinh linh còn đang thống khổ ở quê hương. Tôi còn thấy người em bạn đạo bên xứ Úc, lên núi, vào rừng ngồi với cỏ cây. Thấy bạn tôi nơi miền biển xanh cát trắng Florida, sống đời bình dị an hòa trong đạo từ bi. Cũng ở đây tôi gặp lại người sư tỷ, một thời lang thang tìm đạo, để rồi có duyên may gặp gỡ những người bạn, người Thầy chỉ lối, dẫn đường. Chị nói với tôi những gì từng học nơi bạn đạo, mãi còn đây chứ không có mất đi. Nó là tấm bản đồ chỉ lối chị đi, vượt qua chướng ngại nhẹ nhàng hơn ngày trước. Như người biết đi xe đạp, có gián đoạn lâu vẫn biết đi. Người biết bơi, dẫu chẳng thực hành thường, khi xuống nước sẽ có lại những gì mình đã biết….

Hai chị em chỉ gặp nhau một lần ở Cali cách nay đã nhiều năm, giờ trở nên gần gủi không vì chị đã dọn về Texas. Gần vì cả hai từng đi chung một đoạn đường trong quá khứ, lẫn đồng hành trong hiện tại này. Làm sao có thể an nhiên thọ hưởng niềm vui, khi vẫn còn biết bao người lây lất, khổ đau nới quê mẹ.

Người bên cạnh và người chị đó, cùng có chung niềm yêu thương hoa lá, cỏ cây. Người làm vườn đâu khác người tu. Chánh niệm luôn có mặt từ bàn tay chăm sóc, từ mắt nhìn quan sát những đổi thay rất nhỏ. Thấy nắng cùng mưa, thấy ánh sáng và bóng tối, đất cùng trời nuôi dưỡng muôn loài. Chúng lớn lên, đơm hoa kết trái, hay còi cọc úa tàn rồi thành rác dùng bón phân cho cây khác xanh tươi. Khi vui tôi biết mình vui. Lúc buồn thì nhận biết nó đến, đi cách ra sao. Những lúc làm vườn hay ngắm nhìn cây trái, thân tâm chỉ là một mà thôi.

Cây hoa phượng mợ cho từ tháng trước, cành lá mảnh mai giờ bén đất thêm cao. Chưa thấy bông hoa phượng nào nở ở Houston. Mợ nói cây phượng ở sân nhà mợ sắp sữa già, không ra hoa nỗi vì ngất ngư, rũ rượi trong từng mùa lạnh. Trồng phượng nơi đây chỉ để ngắm lá, nhớ thương mùa hạ cũ vậy thôi. Lá phượng đẹp, lá cây chùm ngây càng đẹp, khi mình không nhìn nó như rau để nấu canh. Từ chiếc lá thấy lại thời đi học. Một thời ngây ngô ngắt “lá thuộc bài” ép vào trang vỡ để tin là học bài mau thuộc.

Mùa hạ sắp tàn theo những cơn mưa chợt đến vội, đi nhanh để cho nơi này ướt sũng, nơi kia còn khô ráo. Nhớ Sài gòn và từng cơn mưa bất chợt đổ về. Bây giờ nơi đó có còn góc phố nào tĩnh lặng, để dừng chân đứng nép bên hiên ngắm mưa bay? Chợt nhận ra vẫn còn nhớ, còn thương, còn nặng lòng về chốn cũ thật nhiều. Nơi bóng tối vẫn còn đầy trong tiếng oán than dài. Muốn nói với người anh làm sao em qua nỗi bờ kia, bởi vẫn còn lẩn quẩn nơi dòng sông ngầu đục, có hằng triệu sinh linh ai oán, kêu than.

“Mùa hạ qua mau. Đi nữa đi, trên con đường quê hương bùn lầy…” Câu hát ngày xưa nghe từ khi mái tóc còn xanh. Giờ tóc bạc mái đầu, không còn những người lính lội bùn lầy đi trong mùa chinh chiến. Còn chăng, đám trẻ thơ tội tình lội qua suối qua sông, sinh mệnh mong manh như sợi dây đu lơ lửng trên dòng thác lũ. 

quỳnh my

 

No comments: