Monday, February 16, 2009

Tháng giêng

Những ngày tia nắng yếu tan trong khung trời mây xám rồi cũng qua. Máy sưởi trong nhà cùng tiếng người rên đều quanh tai không hẹn cùng ngừng. Tia nắng hong ấm mùa đông làm khu vườn giật mình thức dậy. Trên những cành khô chồi non len lén nhú lên. Đám cây dại chen nhau, như chờ, như đợi hồi sinh. Trong ngôi nhà có cánh cửa vườn sau nối liền vào công viên, thêm kẻ giật mình bóc tờ lịch mới. Đã ra giêng; thời gian trôi, nhanh hơn giòng nước cuốn, cuộn lòng kẻ lữ hành đoạn đường cõi tạm. Năm ngoái, đêm giao thừa nhìn mẹ trăn trở trên từng cơn đau. Đứa em băn khoăn, hỏi:
- Mình có nên gọi 991 không?
- Chắc là phải gọi rồi.
Vừa nói, chị vừa cúi xuống hỏi lại thêm, dẫu không dám tin mẹ còn nghe và hiểu được ý
- Mẹ muốn ở nhà ăn tết với chúng con, hay muốn vào bệnh viện?
- Không biết sao nữa con ơi. Mẹ đau chịu hết nổi rồi.
Giọng đứt quãng kèm theo giọt nước mắt. Niềm vui đong đầy trên những lần con cháu vây quanh không còn khích động tâm tư mẹ. Chưa đầy nửa giờ tiếng còi xe cứu thương vang trong đêm. Lũ trẻ xáo động, chúng nhìn nhân viên y tế theo nhau vào phòng bà. Đo máu. Đo tim. Đo hơi thở. Hai đứa con gái đứng cạnh bên giường lo lắng nhìn. Đứa em dặn.
- Chị đi theo xe cứu thương. Tụi em theo sau.
- Tình trạng có thể là không nguy cập. Nếu muốn đưa vào bệnh viện chúng tôi sẽ đưa đi. Không thì khi nào thấy trở nặng hơn gọi lại. À, sẽ không tính tiền cho lần đến này.
Nghe nhân viên y tế nói, hai chị em nhìn nhau hội ý thật nhanh. Hiểu là chưa nghiêm trọng đến phải đưa vào cấp cứu. Chân trái giải phẫu ở đầu gối tạm yên. Bên phải giải phẫu mùa hè năm trước trong lần bị ngã khi đứa cháu lỡ tay làm rớt ly nước cam trên sàn gạch. Lần này mẹ đau, đau dữ dội chân bên phải. Đau rũ liệt.

***
Những ngày tết qua trong nỗi lo nhưng vẫn nghe mẹ kho nồi thịt kho tàu, làm dưa giá chia cho những đứa em. Niềm vui của mẹ khi được dịp nấu ăn cho con. Một đời dài tận tụy chăm lo theo từng ý thích nhỏ, không kể con giờ đã lớn. Kể cả khi không còn sức vẫn đứng cạnh bên để hài lòng vừa ý khi thấy con nấu những món mình thường nấu, lẽ nào đã trở thành quá khứ thật sao?. Đêm trong tiếng rên, trăn trở không ngừng. Hai đứa con gái không nói cho anh chị và em biết chuyện của đêm giao thừa, nguyện cầu mẹ đừng như ngọn đèn trước gió. Nhủ thầm, hãy giữ cho đêm giao thừa của những người thân còn được bình an.
Người bác sĩ của lần giải phẫu năm rồi cho biết cần tiến hành giải phẫu thay toàn phần xương chậu. Những mạch máu đè nghẽn lại khi mẹ té thêm lần nữa chạm vào chỗ giải phẫu mùa hè năm qua. Mẹ không nhớ té khi nào. Hai đứa cháu trai chơi loanh quanh bắt gặp bà ngoại nằm trong nhà bếp để rồi nhiều ngày sau bà than đau. Kiệt sức làm tâm thần hoảng loạn, mấy đứa con gái đã nghe được lời than tội tình:
- Ước gì được chết ngay lúc này.
Quanh nợ sinh nhai cuốn hút từng ngày, người chăm sóc mẹ vẫn đến mỗi ngày, trừ cuối tuần. Nhưng cũng chỉ bầu bạn cho mẹ không cảm nỗi trơ trọi. Tám mươi sáu tuổi, mẹ vào bếp tự nấu cho mình, cho cả đứa con gái út và lũ cháu. Mỗi ngày niềm vui đến vội đi mau. Khi ba đứa con gái hôn chào, những ly cà phê đã cạn là chỉ còn lại thêm ngày dài cô quạnh. Phải đợi đến lúc mẹ sức cùng lực cạn mới đủ can đảm, đủ dứt khoát một lần phải làm gì để khoảng cuối đời mẹ được ấm lòng, thoát ra khỏi nỗi sợ lo bị bỏ rơi. Những buổi thăm sớm tối chỉ đủ khi mẹ còn vui khỏe.Lẽ nào mười đứa con không chăm sóc được mẹ. Dẫu biết thời gian còn mẹ theo ngày càng ngắn lại. Đưa mẹ vào bệnh viện lần này, mấy đứa con gái ôm bờ vai hứa hẹn. Mẹ sẽ không đơn độc nữa. Từ đây có người kề cận ngày đêm. Đứa con dâu nhỏ nhất xiết đôi tay gầy guộc, đi theo đến trước cửa phòng giải phẫu dặn dò.
- Mẹ an tâm. Lần này vẫn là ông bác sĩ mổ giỏi năm rồi. Ông nói sau khi thay xương chậu mẹ sẽ hết đau, sẽ đi đứng bình thường trở lại. Khi mẹ bình phục về nhà, tụi con sẽ mua vé cho mẹ đi du lịch với cả nhà như đã ước mơ. Lễ mừng thọ mẹ năm nay sẽ ở trên tàu, giữa biển và trời.
Nụ cười nở trên đôi môi khô nứt:
- Ừ, mẹ sẽ không sợ. Ráng khỏe nhanh để cùng đi xa một lần với con cháu trong nhà.

Ca mỗ thành công tốt đẹp dẫu mẹ đuối sức. Tâm trí trở nên hoang mang. Rời bệnh viện để qua trung tâm hồi phục, y tá và nhân viên nơi đó nhận ngay ra người bệnh cũ không hiểu được ngôn ngữ bản xứ, nhưng lúc nào sự cố gắng, nhẫn nại của bà cũng tràn đầy.
- Chào "bà ngoại". Trời ơi! Chưa qua năm! Chuyện gì vậy? Đừng nói là bà bị té thêm lần nữa.

Biết mẹ nghe không hiểu tiếng Mỹ, nhóm nhân viên đến từ nhiều xứ khác tập luyện từng động tác đi đứng, nằm ngồi đã học nói những câu tiếng Việt để nói với mẹ cho mẹ hiểu, làm theo. Thời gian hai tuần dành cho thể dục trị liệu sau giải phẫu qua nhanh, hơn dự định. Cô bé người Phi đẩy xe đưa mẹ ra sân. Trước khi đỡ lên xe cô ôm người bệnh nhân già ân cần nhắc
- Ngoại về cẩn thận nhiều. Ở đây ai cũng mừng khi gặp lại ngoại nhưng không ai muốn ngoại bị té phải trở lại thêm lần nào nữa. Cảm ơn ngoại đãi mọi người món gỏi cuốn trưa nay. Đã dạy con làm món ăn ưa thích. Sau này con tha hồ biểu diễn cho người thân và bạn bè thưởng thức.

Với mục đích giúp bệnh nhân phục hồi lại khả năng đã mất sau tai nạn hay sau giải phẫu, mẹ được hỏi thường hay làm gì khi khỏe mạnh bình thường. Câu trả lời là nấu ăn, làm vườn. Sức mẹ giờ không đủ làm vườn, chỉ còn niềm vui trong nấu ăn. Nghe nói đến nấu ăn, những món ăn VN được lao xao nhắc nhớ. Mẹ suy nghĩ một lát rồi quay sang con gái.
- Mai mình về rồi phải không?. Sáng con ráng làm gỏi cuốn đem lên cho kịp bữa ăn trưa để tỏ lòng. Họ vì mình cực nhọc nhiều trong những ngày mẹ ở đây.

Mừng quá khi nhận ra mẹ đã nhớ lại phần nào những gì quen thuộc. Nấu những món ăn bằng cả tấm lòng. Bày tỏ tình thương trong từng chăm sóc từ người thân đến người lạ. Khi nghe dặn ngày mai mọi người nhớ đừng mang theo bữa ăn trưa. Cô bé người Phi mừng rỡ:
- Nhất ngoại đó! Trong buổi thực hành làm bếp trưa mai, con sẽ ghi đề mục làm gỏi cuốn. Buổi sáng con tắm cho ngoại thêm lần nữa. Tập cho ngoại quen, biết cách sao cho an toàn khi không ai ở quanh ngoại.

Rồi cô tha thiết yêu cầu đừng làm hết gỏi cuốn ở nhà. Hãy dành lại một phần mang lên cho mẹ thực tập đôi tay cũng là dịp cho mọi người có cơ hội học luôn. Phải nhìn thấy, tự tay làm và ghi vật liệu mới mong làm được. Hai mẹ con về, mang theo những đôi mắt ấm. Nhưng trong từng đôi mắt đó, có thêm đôi mắt lạc thần buồn bã nhìn theo thay câu chào. Người đàn ông mới gặp tưởng người Hoa, mãi đến khi nhờ phiên dịch mới biết là người Việt. Nét đau khổ hiện rõ qua ánh mắt nhìn khi ông gật đầu cố gắng phát âm hai tiếng "Việt- Nam"

- Vì sao ông phải vào đây?
- Stroke.. ở sở.
- Ông làm ở đâu?
- Harris County
- Sao họ nói ông người Tàu và nhờ phiên dịch?

Giọt nước đọng quanh khóe mắt. Câu trả lời phải ráng nghe mới hiểu;

- Liệt nửa người. Phát âm khó... họ tưởng không nghe, hiểu được.

- Từ không nói được bây giờ tập nói. Ông an tâm. Chỉ là giai đoạn thôi, rồi sẽ khá hơn. Mẹ tôi lần nào sau giải phẫu cũng mất đi trí nhớ. Một thời gian sau hồi phục dần dần. Chúc ông sớm trở lại cuộc sống bình thường bên cạnh người thân.

Quay đi rồi mới trách thầm. Mấy ngày qua dường như chưa bao giờ thấy có người thân nào bên ông. Lời chúc đó biết có chạm vào nỗi riêng. Cũng đành. Không còn dịp để lắng nghe, cho ông vơi cảm giác đã bị đẩy ra bên ngoài nhịp sống.

- Mình ở đâu lâu nay vậy hả con? Bây giờ về đâu? Có xa không, có lạnh không?
- Mình từ bệnh viện về nhà gần lắm. Trời mưa nhưng không lạnh, mẹ đừng lo.

Đứa con gái trả lời, nhận ra thoáng ngậm ngùi che giấu bên trong. Mẹ giờ ngây ngô giống trẻ thơ. Không nhận biết, không thắc mắc về thay đổi trong cuộc sống đứa con bên cạnh. Căn phòng nhiều cửa kính, những khi mẹ ngủ, đứa con gái đến bên khung cửa nhìn ra. Qua khỏi sân cỏ bao quanh bệnh viện, có thể nhìn thấy bãi đậu xe quen của dẫy building phía xa. Nơi chốn đó từ đây vắng một người. Đời qua bao nhiêu lần thay đổi, vẫn chấp nhận đổi thay, như đại dương ôm trọn từng đợt sóng vào lòng. Nhưng đôi lúc vẫn có chút gì xa xót lặng thầm. Mẹ nghĩ đứa con bên cạnh là một phần dính liền không thể tách rời, nhưng dường như không nhận biết là ai. Dễ nóng nảy, giận hờn. Đôi khi nói ra ý nghĩ giống như người lạ. Lời diu dàng quen thuộc vắng thưa. Có lẽ những gì chôn sâu trong tiềm thức giờ trở mình thức dây. Mẹ không biết hiện tại mà như bị nhận chìm trong quá khứ xa xưa. Khoảng đời nhiều cơ cực, mang tình thương rộng lớn trong phận đời nhỏ nhoi tội nghiệp.

- Mai con chở mẹ về nhà cũ thăm dì.
- Quần áo có hai bộ không lành lặn, lấy đâu mặc để đi.
- Mẹ có nhiều. Thời cơ cực qua rồi. Lâu nay mẹ còn có dư để cúng chùa, giúp nhiều người khổ.
- Đừng gạt mẹ. Ngày nào đi bán về cũng thay bộ đồ lành mặc bộ rách phải chạy ra bìa rừng trốn lũ trai làng hay kéo tới tìm. Bà ngoại bệnh, chật vật bán buôn không đủ tiền đi chợ. Chưa bao giờ nấu một món ngon cho bà ngoại ăn dù bà bệnh yếu, lao tâm lao lực cho đến khi mất sớm, để lại đàn con nhỏ. Thương biết mấy cho vừa, ơn trời biển lấy chi đền trả.

***

Cứ thế, quá khứ lẫn trong hiện tại. Bà cụ ngồi im ôm hình ảnh miền quê ngoại nghèo trong lòng đứa trẻ thơ ngày đó. Chiến tranh là mất mát, đau thương, rồi luân lạc. Một đôi lần người thiếu phụ nắm tay đứa con gái nhỏ trở về thăm mộ của người thân dịp đầu năm. Những ngôi mộ xây bằng đá ong lỗ chỗ màu đen xẫm, tiêu điều giữa vùng đất mang nhiều bom đạn. Đứa nhỏ ngơ ngác nhìn cảnh ruộng đồng xác xơ. Đi như chạy theo chân người mẹ, cho kịp chuyến xe đò cuối ngày trở về quận lỵ. Giữa khoảng gò cát trắng, hay ruộng khô gốc rạ, người mẹ dừng lại trước những căn nhà tranh vách đất để thăm hỏi vài người bà con còn ở lại. Nhớ như in trong trí những đòn bánh tét cột từng đôi, treo trên cây đòn vắt ngang nhà thấp. Đứa con gái nhỏ thất vọng. Tết vẫn còn nhưng chưa bao giờ nó được bao lì xì, được quà từ những người bà con quê ngoại. Họ chỉ ân cần trao tặng những đòn bánh tét, bánh ít mà hầu như nhà nào cũng có để làm lễ cúng ông bà trong ba ngày tết.
Khi nó lớn hơn một chút hai mẹ con không còn dịp để trở về quê, chỉ còn nghe trong chuyện kể những mảnh đời đau khổ, chật vật của người xưa. Một đôi lần ngồi trên chuyến xe đò trên lộ trình Bình Long - Bình Dương, nhìn quê ngoại từ phía bên ngoài dọc theo quốc lộ 13, lòng nó u hoài. Chỉ mấy mươi cây số mà cách trở nhiều. Lối về còn đó nhưng chinh chiến cản bước chân người trở lại. Vùng đất có tên hiền hòa, được mang theo đến chốn tạm dung. Đứa em trai nhỏ gởi chút tình về quê ngoại qua hai đứa con gái mang tên thật hiền. Một lần mẹ than phiền

- Mỹ Thạnh với Bến Cát sao không nói câu tiếng Việt nào hết vậy?
Đứa em trai chống chế.
- Thì đứa mê ăn bánh ít nhân dừa. Đứa kêu được ba tiếng "trời đất ơi!". Như vậy bà nội thấy hai đứa đủ tiêu chuẩn để làm dân Bến Cát, Mỹ Thạnh chưa?

Phải gian nan lắm mới đưa mẹ thoát ra khỏi khoảnh mù sương của quá khứ. Có lúc tưởng chừng như đuối, thèm được khóc một mình, để thấu rõ mình hơn. Người anh xa nhắc:
- Gắng lên. Mẹ sẽ vượt qua. Như nơi em ở qua những ngày giông bão. Hễ mặt trời lên là bóng tối tan đi. Tin là em đủ sức vì hiểu rõ. Vì dù thế nào mẹ vẫn là mẹ và em là người luôn biết mình nhiều hạnh phúc được gần.

Người anh đồng môn từ Dallas về thăm, chợt hỏi:
- Em biết vẽ không? Hãy lặng yên nhìn mẹ mỗi ngày khi mẹ lần chuỗi hạt. Vẽ lại hình ảnh đó bằng tất cả tình thương em cho mẹ.

Người đồng hành với anh cũng tiếp lời, cùng lúc xiết nhẹ bàn tay như người chị vỗ về em
- Chị biết em lo cho mẹ. Hãy tự nhìn lại xem, em có đang bị ngoại cảnh chi phối mà không hay biết? Hãy ngồi niệm Phật thay cho mẹ, cũng là niệm cho mình. Khi em thiếu nhẫn, bất an thì không thể đem lại sự bình an cho mẹ như xưa. Chị tin em biết làm gì, cho cả hai có lại niềm an lạc dù trong cảnh ngộ nào đi nữa.

Chợt nhận ra lòng tham đắm còn nhiều. Ngoài nỗi sợ mẹ không còn trí nhớ phải chăng còn thêm nỗi buồn, niềm khát khao được hiểu và thương, trong diễm phúc được làm đứa con gần nhất, bây giờ không còn nữa. Vẫn băn khoăn nghĩ đến căn nhà vắng mặt lâu ngày, chỉ dăm ba phút đi về như khách ghé qua. Những đứa con mỗi ngày thoáng thấy mẹ một lần. Hai đường sắt song song từ dạo kết vào nhau, lạnh càng thêm lạnh khi con tàu đi mãi chưa về lại...Tình thương trở nên vị kỷ trong vòng lẩn quẩn của cho đi, nhận về. Sao không thương chỉ vì thương. Không trói buộc, không điều kiện, chấp nhận những gì mình đang có. Khi nhóm lên bếp lửa, những ngày ảm đạm tan dần. Vẫn trong căn nhà đó, mẹ bắt đầu gặp thêm nhiều người. Ý niệm xa gần, quen lạ không còn, bởi lòng quý mến chân thành nhận được từ những người ở khắp mọi miền. Bó hoa tươi, những loại trái cây thường ăn thuở bên nhà, đem tặng mẹ trong giờ nghỉ ăn trưa, chứa đựng tấm lòng tôn kính, nghĩ về đấng sinh thành. Bữa cơm chay ở quán ăn, ở trong chùa hay bữa ăn quây quần cùng nấu dọn chung với mẹ...Tình cảm đơn sơ sao nồng ấm, người mẹ tưởng như đàn con mình ở khắp muôn phương, đã cho mẹ nỗi hạnh phúc cùng sống, cùng chia sẻ nhiều hơn bao giờ hết trong thời gian rất ngắn. Một điều dễ nhận ra, khi cho và nhận tình thương không biên giới ấy, mẹ hồn nhiên quên thân yếu bệnh. Niềm vui nhân rộng. Nỗi khổ chia ra. Trong hoàng hôn sót lại, còn tia nắng ấm dịu dàng. Thời gian không thừa thải kéo dài. Người mẹ đã sẻ chia những gì mình có, cùng chung góp với con gởi tới tha nhân theo thói quen có sẵn. Trí nhớ bây giờ có đám mây che. Đôi khi gió thổi lộ mảnh trời xanh, có người băn khoăn hỏi những việc thiện xưa hay làm nay có còn không?

Dẫn mẹ đi trở lại con đường quen thuộc, gian nan hơn lần thuyết phục mẹ rời nhà xưa về với đứa em. Thân xác hao gầy, tinh thần yếu đuối. Chỉ cần một chút đổi thay là tâm trí gần như bấn loạn. Đứa con nhỏ đời rẻ qua nhánh khác, người mẹ rời xa nơi chốn vừa mới thích nghi trong nỗi hoang mang nặng trĩu buồn lo. Mấy năm làm bóng mát, lấp đầy khoảng trống quạnh hiu của một gia đình không trọn vẹn. Ngày rời xa con cháu lần này, mẹ thật sự quên mình không còn sức, chỉ buồn rầu nghĩ từ nay, không còn nấu dọn những bữa cơm cho cháu và con bằng tất cả tình thương.
- Mẹ quên rồi. Ở đâu cũng là chỗ tạm thôi. Mình đến rồi đi. Mẹ chưa đi sao lo nghĩ chuyện buồn vui.
- Mẹ giờ thấy cùng đường. Nẻo về chưa tới, đường đi không có. Mẹ sợ làm xáo trộn, sợ trở thành gánh nặng.
- Con bỏ nhà cũng lâu rồi. Mẹ về với con, những đứa trẻ có mẹ còn có thêm bà ngoại. Sẽ vui hơn khi mình đem lại niềm vui cho người khác phải không? Nỗi buồn nhẹ bớt, làm sao nặng được?

Sau câu nói gợi tình mẫu tử, người mẹ giật mình ngó sững đứa con. Thì ra nó không còn là đứa con gái ở lại sau khi những đứa em lần lượt theo chồng thuở đó.
- Ừ, thì theo con về. Đừng quên đem hết những chậu cây mẹ trồng năm ngoái.
- Con sẽ chở về. Căn nhà bỏ quên của con nhờ đón mẹ về như được hồi sinh. Mẹ sẽ thấy lại những gì quen thuộc.

Nếu được hỏi mốc thời gian nào ghi khắc đậm sâu. Câu trả lời sẽ là mùa hạ của năm 2008- Thời gian có lại mẹ trong đời như niềm mơ không dám nghĩ sẽ thành. Chợt nhận ra đúng 20 năm, kể từ mùa hè nối gót theo người. Mấy mươi năm được mẹ chăm lo từ giấc ngủ, bữa ăn. Chưa bao giờ làm ngược lại cho đến khi rời bỏ.Phải qua đoạn đời dài, mới bù đắp lại những gì chưa trọn. Hoa bắt đầu trồng ở sân trước vườn sau. Những ăn cây trái được vun gốc viền quanh, thêm nước, bón phân. Trồng nhiều ớt cho mẹ vui chờ trái chín hái đem vô để trong ngăn đông lạnh. Cuối mùa, ớt sẽ đem xay, nấu giấm làm tương ớt cho con cháu khỏi mua ớt bỏ màu không đẹp, không thơm cay mùi ớt. Phải có luôn rau quế, ngò om để khi cần ra ngắt đem vào. Giống hẹ có lá nhỏ mùi thơm ngát, được giữ gìn từ mấy mươi năm, khác với thứ hẹ to lá, không thơm bán ngoài chợ. Khi hẹ mọc cao, sẽ cắt để phần cho con dâu nhỏ. Bây giờ không còn sức ươm trồng, tưới nước mỗi ngày, Mẹ có niềm vui chống gậy bước ra vườn. Nhìn ngắm hoa trái sinh trưởng bằng sự hồn nhiên không vướng bận. Những ngày đau mỏi, buồn không màng cử động. Đứa con gái nhắc.
- Ớt chín nhiều. Quýt cũng đang chờ mẹ hái vì hôm nay ngày rằm.

Chỉ cần nghe hai chữ ngày rằm, đôi chân như thêm sức. Bước ra cây quýt ngọt, trái chín vàng ngập trên cành. Niềm vui ngắm nhìn và hái trái trên cây còn được chia cho nhiều người. Mẹ ở đâu, nơi đó rộn ràng. Đám trẻ con, người lớn được tự tay hái quýt đem về. Vài đứa trẻ lột vỏ ăn ngay khi đứng cạnh bên cây. Những cây tắc trái hình bầu dục, có người ngắt bỏ vào miệng nhai, tấm tắc khen ngọt từ ngoài vỏ ngọt vô trong ruột. Nhìn khách hớn hở vui mừng hái trái mang về, hai mẹ con cảm nghe như mình cũng được chia những niềm vui. Người chị dâu gần nhất bước ra vườn, nhìn em cười mãn nguyện
- Chị vui nhiều khi mẹ ở đây vì có thêm cơ hội gặp em luôn.

Những ngày vui dẫn tiếp ngày buồn. Đêm bão tới làm sụp đỗ một phần căn nhà vừa tu sửa. Vẫn còn mỉm cười khi báo tin chẳng được vui, vì mẹ bình thản nhìn mưa ào ạt tràn vào như trút nước. Không sợ hãi, không đòi đi nơi khác chỉ muốn ở lại cùng con chứng kiến cảnh tan hoang. Thầm nghĩ mình còn phuớc lớn. Căn phòng bị sụp không là phòng có mẹ đang nằm ngủ, không hay biết gió gào, mưa bão kéo về. Những ngày nhiều xao động lui dần. Căn nhà sửa lại như chưa hề đỗ nát. Mẹ vẫn lao đao cùng ngày nắng ngày mưa.

Thêm lần mất mát lớn khi người con dâu hiếu hạnh, bị tai nạn xe ra đi vĩnh viễn. Thân yếu, tâm nhiều ngày không an ổn. Chiếc lá xanh lìa cành làm chiếc lá vàng lao đao muốn rụng. Sẽ chẳng bao giờ quên hình ảnh và câu nói chân thành của một người anh
- Bác ơi. Xin bác cho con thay em gái, được hôn bác một lần để cảm tạ tình thương bác dành cho đứa con dâu.

Những ngày buồn nhất là những ngày quên thân bệnh. Người mẹ ngồi niệm Phật ngày đêm mong con được vãng sanh. Sau đó là quên trộn vào trong nhớ. Những bước chân ngày càng yếu, càng run nhiều. Đến chùa, thắp nhang, cúng bữa cơm chay, niệm Phật cho con, nhưng vẫn có lúc bật lên câu hỏi
- Chị N con mất rồi phải không?
- Chị ấy mất rồi mẹ ơi! Người hết lòng thương con, thương mẹ, thương lo mái ấm gia đình đã không còn. Căn phòng hai mẹ con mình ở, chị xin con để chị được lo. Chị N ra đi là niềm mất không gì đền bù nhưng mẹ vẫn còn những con dâu khác. Chị H lén mở sau cổ áo nhìn xem mẹ mặc size nào. Đã thường nấu những bữa cơm đem đến cho người anh goá vợ. Em T ít tỏ bày cũng nói ra lời.
- Cho em ôm chị bởi đâu biết ngày mai còn dịp nữa!
Tết, chị D thay mẹ gói bánh tét nhân hột điều cho hết cả nhà...Cái đã mất không sao tìm lại. Mẹ cần quý và vui với những gì đang có bây giờ. Chị N vẫn còn đó trong từng chăm sóc và tình thương mẹ nhận

Chuyến ra khơi đầu năm dương lịch với hơn 40 người trên con tàu đi sang đảo Cozumel, Mexico. Có hai bà mẹ trạc tuổi, cùng nơi sinh của Mỹ Thạnh hiền hòa, được con cháu cùng nhau mừng tuổi thọ. Ngày đi rộn rịp. Người về từ New York, từ Kentucky, từ Florida, từ Michigan. Những người anh đồng môn gọi dặn dò, nhắc nhở chu đáo chuyến đi đầu tiên có mẹ cùng đàn con cháu, bà con trên biển. Bao nhiêu đó đủ ấm áp, dẫu ngày về bất ngờ đè nặng âu lo. Làm sao biết thêm tai nạn nữa, xẩy ra khi tàu cặp đảo. Mọi người nôn nao chờ lên bờ để được đưa ra bãi biển Cozumel. Mẹ té để rồi nằm một chỗ, chờ con tàu quay trở lại đi vào bệnh viện. Hai đứa con gái nhìn nhau thầm lặng. Dẫu sao vẫn có được hai ngày. Nhìn ngắm biển lúc mặt trời mọc, lúc hoàng hôn. Cảm giác ấy chưa bao giờ có, bởi lần đầu tiên trong đời được đứng ở boong tàu giữa đại dương xanh ngát, mênh mông. Thấy mình là gió, là mây thênh thang bay lượn. Là giọt nước tan trong ngàn đợt sóng nhấp nhô. Cuộc vui ngắn ngủi và không dễ có, kể từ ngày đàn chim đủ cánh bay đi. Và mẹ bên những cơn đau ngày nối đêm, có sự chứng kiến, bế bồng của những đứa con trai bên cạnh. Những đứa con thương mẹ nhưng chưa lần chăm sóc bởi có đàn em gái vây quanh.

Đêm 30 tết năm nay, có đứa con gái lần đầu tiên cùng mẹ đón giao thừa. Chợt thoáng lên ý nghĩ. Phải chăng mình thay vào chỗ trống của chị N trong đêm giao thừa ở nơi này. Nhìn người anh một mình đến, một mình về cho nỗi nhớ không dưng cùng khắp. Đêm dìu mẹ ra xe, chợt nghe câu nói làm đứa em không hiểu đùa hay thật
- Em đừng về sau lúc nửa đêm. Cửa sẽ khóa sau khi cúng giao thừa đó!

Có những tiếng cười như pháo tết trước sân nhà.
- Hai đường sắt song song bất biến. Không cùng đến chùa đón giao thừa. Cũng không biết nếu bây giờ cho chọn lại thì con sáo ngày xưa chẳng sang sông. Chui vô lồng cũ líu lo cùng với mẹ!

Đêm trở về đem theo cơn bệnh, cho những ngày đầu năm mới qua nhanh. Cô giáo ngày xưa gọi hỏi thăm.
- Đã lâu không nghe em tâm sự, thật nhớ.
- Em xin lỗi đã để cho cô nhớ. Chim hót không ra tiếng cho nên tịnh khẩu. Em sợ gọi chúc tết mọi người sẽ hỏi. Nói khỏe thì không đúng, mà nói không, ngại...đầu năm.

Nghe tiếng cười hiền thật nhẹ
- Bệnh đâu có biết chọn ngày chọn tháng. Cho cô thăm mẹ. Mong em mau hết bệnh. Hôn mẹ dùm cô thay cho mừng tuổi đầu năm.

Qua tết từ phi trường cô gọi lại, trước khi làm chuyến du lịch sang New Zealand.
- Lần này chim hót thông rồi. Cô vừa nghe là biết em hết bệnh. Ngồi đợi chuyến bay sắp tới, nghĩ đến em trong những ngày tháng bây giờ. Thương em, thương mẹ làm sao.
- Không sao đâu cô! Đây chính là hạnh phúc của em. Không gì bằng được nhìn thấu đáo, tưởng như sờ nắm lẽ vô thường từng ngày, từng phút, từng giây hay những sát na. Mẹ vẫn lúc quên lúc nhớ. Sức mòn nhiều khi muốn buông xuôi. Em gái đôi khi tuyệt vọng, nói ngày mình mất mẹ gần kề.
- Đừng nói chi mẹ bây giờ. Cô cách xa tuổi mẹ. Học và thực hành cách sống đạo mà đôi khi cũng muốn buông xuôi khi thân xác không thuận theo tâm ý.
- Không nên như vậy cô ơi! Cô còn đi đây đó. Còn cơ hội và thời giờ tu học. Xe còn chạy cô đừng tắt máy. Để lâu bình hơi sẽ cạn, lốp xe sẽ mềm mà đường đi thì còn dài. Em không để mẹ dừng xe khi bánh còn lăn. Virginia lạnh làm đau nhức nhiều hơn. Cô hãy chọn nơi ấm áp tốt cho sức khỏe. Đừng băn khoăn vướng bận người thân. Không ai theo mình đến điểm sau cùng. Chỉ cần cô tìm thấy an vui, thuận tiện cho sinh hoạt và tu tập. Thời gian như dòng nước làm sao nắm giữ, em biết cô luôn nhớ.

Giọng nói từ hòa thoáng rộn âm vui
- Có người lắng nghe, hiểu và chia. Cô hạnh phúc biết bao. Tới giờ lên máy bay rồi. Cô chọn vùng nắng ấm để dọn về sau chuyến đi này. Tạm biệt em thương.
- Em chúc cô đi vui vẻ, bình an.
- Cám ơn em. À! cô đi, chỉ để mà đi!

Tháng giêng qua như thế nơi mặt trời bên kia mùa hạ. Xuân hạ thu đông của năm mang đầy mất trong còn. Trong nỗi buồn của niềm vui là hạnh phúc đâm chồi trên nhánh khổ đau.

Quỳnh My

4 comments:

Anonymous said...

Hom nay doc trang but ky, nhu mot gi than tinh goi den cho Me....
Thang Gieng cung la thang Chap cua VN
Doi voi toi, la thang mat mat nhieu nhat trong doi...Toi da mat me vao
thang Gieng...Loi van em dem, sau sac,da dua nguoi doc vao chuyen cua chinh minh...Xin cam on QM da viet len duoc tam trang cua 1 dua con thuong yeu me....

Anonymous said...

Hinh anh me cua toi la mot cu gia duoi mai hien am muc tay lan chuoi hat cau nguyen cho con duoc an binh duoi anh hoang hon. Dau me toi da qua doi nhung luc nao toi cung trang trong cat giu hinh anh do de tim ve khi thay minh co don. Cau chuc cho tat ca nhung ai, con me hay me da qua doi, tat ca nhung gi tot dep nhat trong cuoc song. Cam on tac gia da viet len tam trang cua mot dua con het long hieu thao.

my pham oriflame said...

Hi!

Anonymous said...
This comment has been removed by a blog administrator.